Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2806 lượt.

a thật hỏi: “Không phải cô không hợp với mẹ kế sao? Sao giờ lại muốn tới Thượng Hải đón Tết với người ta?”
“Sao lại không đi chứ, tôi không hợp với bà ta là một chuyện, nhưng dù không hợp mà tôi cứ tới Thượng Hải chơi thì bà ta vẫn phải nhiệt tình đón tiếp tôi. Tự nhiên có thể ăn chơi mười ngày nửa tháng ở Thượng Hải mà không mất đồng nào, có đứa ngốc mới không đi.”
Người ở Trường Cơ cũng chẳng lạ gì chuyện Kiều Diệp không ưa em trai cùng cha khác mẹ, nhưng không có tình cảm cũng chẳng sao, đằng này thấy lợi vẫn chiếm thật không khỏi khiến người ta chê cười. Cuối tuần, Tần Chiêu Chiêu về nhà, nghe được những chuyện này, biết năm nay Kiều Mục sẽ không về quê ăn Tết, chờ đợi cả năm thành công cốc, trong lòng không khỏi thất vọng.
Vì chuyện của Lâm Sâm nên giờ Diệp Thanh khá lạnh lùng với cô, thậm chí còn gần như không nói chuyện cùng, nên dẫu Kiều Mục có về ăn Tết thì cũng không chắc mấy người họ sẽ rủ cô tới nhà cậu chúc Tết. Nhưng chỉ cần cậu trở về, cô vẫn có cơ hội được gặp cậu. Năm ngoái cậu về thăm chị gái ở Trường Cơ, cô đã may mắn thấy cậu một lần. Giờ cậu không về, một chút cơ hội bé nhỏ cũng không có, thật sự thất vọng vô cùng.
Thất vọng, cô lấy hết can đảm viết một bức thư gửi cho cậu, tẩy tẩy xóa xóa một hồi, thay không biết bao giấy. Ánh đèn bàn vàng vọt tựa như người bạn nhỏ kiên nhẫn lẳng lặng đứng xem cô tẩy tẩy xóa xóa, mãi mới viết xong bức thư đơn giản kia.
“Xin chào Kiều Mục,
Nghe nói năm nay cậu không về quê ăn Tết, thật tiếc quá! Không biết cậu học organ electone thế nào rồi nhỉ? Chỉ còn hai, ba tháng nữa là tới kỳ thi vào các trường nghệ thuật chuyện nghiệp rồi, mình chúc cậu thi đạt thành tích tốt, có thể vào trường mà cậu mong muốn.”
Bức thư không đề người gửi, vẫn dùng thư bảo đảm để gửi. Cô không cần cậu biết người gửi thư là ai, chỉ cần chắc chắn cậu có thể nhận được là đủ rồi. Cô chỉ muốn cậu biết rằng, trên đời này, ở một nơi xa xôi nào đó vẫn luôn có người lo lắng, quan tâm tới cậu, bất kể cậu có biết người đó là ai hay không.
Bài hát Vẫn cảm thấy em là người tuyệt nhất kết thúc, không đợi mọi người vỗ tay, Chu Minh Vũ đã cao giọng bỡn cợt: “Tần Chiêu Chiêu, rốt cuộc cậu vẫn cảm thấy ai là người tuyệt nhất thế?”
Cả lớp hiểu rõ ý của Chu Minh Vũ, ai nấy đều quay sang nhìn Lâm Sâm cười vang. Mặt Lâm Sâm hơi đỏ, ngoài mặt vẫn làm ra vẻ thản nhiên như không nhưng tâm trí không biết đã bay lạc tới tầng trời nào rồi.
Đợt trống tiếp theo vang lên, không biết có phải có người ra ám hiệu hay không mà chiếc khăn khéo léo rơi vào tay Lâm Sâm. Chu Minh Vũ lập tức đẩy cậu lên bảng, kêu to hơn tất cả mọi người: “Mộc Mộc lên đi, Mộc Mộc lên đi nào!”
Lâm Sâm cũng rất thoải mái, đứng lên cầm micro hát bài Mỗi ngày yêu em hơn một chút của Trương Học Hữu:
“… Và cứ mỗi ngày, mỗi ngày trôi qua, kẻ si tình này lại yêu em nhiều thêm, yêu em nhiều hơn nữa, đến khi tình yêu ngập tràn.
Để từ đây cuộc đời em sẽ chỉ còn những điều tốt đẹp, quên hết u sầu, quên đi nước mắt rơi…”
Tuy cậu hát không được xuôi tai lắm nhưng tập trung biết bao tình ý nên lời hát đầy cuốn hút, rất nhiều bạn trong lớp vỗ tay ủng hộ thật lớn, đã vậy còn không quên hướng về phía Tần Chiêu Chiêu nháy mắt cười cười, đến mức khiến mặt cô đỏ lên vì ngượng.
Lâm Sâm hát xong, Chu Minh Vũ lại dùng chiêu cũ: “Mộc Mộc, chẳng hay cậu yêu ai mỗi ngày thêm một chút thế?”
Lâm Sâm vô thức liếc nhìn Tần Chiêu Chiêu, trên mặt có chút ngượng ngùng nhưng hai mắt sáng long lanh, mọi người cũng nhìn sang Tần Chiêu Chiêu cười vang. Cô lúng túng, lúng túng đến độ hai má đỏ bừng như người gây gây sốt, vội vàng nâng cốc giả vờ uống nước, chỉ hận không thể giấu luôn mặt vào cốc cho khỏi ngượng.
Trăng càng lúc càng lên cao, mặt trăng cong cong vàng óng lơ lửng tỏa ánh sáng bàng bạc. Bầu trời trong suốt như bức gấm xanh không nhiễm tơ bụi, trăng sáng sao thưa tựa hoa văn điểm xuyết trên tấm lụa sang quý. Khi tiếng chuông đồng hồ du dương điểm mười hai tiếng thì gần xa thi nhau truyền lại tiếng pháo hoa cùng những chùm hoa rực rỡ, thêm vào đó là tiếng vọng điểm 0 giờ của thiên niên kỷ mới. Trong phòng lớp Xã hội 3, tiếng cười cùng tiếng hoan hô của học sinh vang lên như hoa khói nở bung từng đợt rực rỡ.
Giữa tiếng xôn xao, Tần Chiêu Chiêu nghe thấy bên tai tiếng người nói: “Tần Chiêu Chiêu, năm mới vui vẻ!”
Quay mặt lại, cô bắt gặp cặp mắt nâu long lanh cùng gương mặt tươi cười của Lâm Sâm. Giữa thời khắc giao hòa của ngàn năm, cậu ta là người đầu tiên gửi lời chúc phúc tới cô.
Kỳ nghỉ đông bắt đầu.
Đối với học sinh lớp mười hai, nghỉ đông hay không cũng chẳng khác nhau, nghỉ rồi lại phải học bù, đã vậy còn phải đóng thêm học phí để học bù. Vốn được nghỉ đông một tháng, thực chất chỉ được nghỉ một tuần, coi như được thở ra một hơi.
Chiều muộn ngày Hai mươi tám Tết, Tần Chiêu Chiêu mới về đến nhà, ngày đông ngắn ngủi, về đến nhà trời cũng tối mịt. Nhà bác Chu bên cạnh đã đèn đuốc sáng rực, xôn xao tiếng cười nói. Bình thường chỉ có hai ông bà già ở nhà, đương nhiên không thể có cảnh tượng vui vẻ


Teya Salat