Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2768 lượt.

êu Chiêu âm thầm nhận hai hộp cao dán khiến Lâm Sâm phấn khích vô cùng. Cậu càng tin rằng cô cũng có ý với mình, chẳng qua cô không muốn bày tỏ mà thôi. Không bày tỏ thì không bày tỏ, trong lòng vui là được rồi.






Thời gian chầm chậm trôi qua, chớp mắt năm 1999 đã kết thúc. Những ngày cuối năm thật sự vô cùng náo nhiệt, bởi vì Ma Cao được trả về cho Trung Quốc[1'>, bởi vì hai thế kỷ sắp chuyển giao.
[1'> Ma Cao và Hồng Kông là hai đặc khu hành chính của Trung Quốc. Từ thế kỷ XVI, Ma Cao đã trở thành thuộc địa của Bồ Đào Nha và chỉ được trao trả lại cho Trung Quốc vào ngày 20-12-1999, là tô giới cuối cùng của người nước ngoài trên đất Trung Quốc.
Cũng như hai năm trước Hồng Kông được trả về Trung Quốc, chuyện Ma Cao trở về chẳng liên quan gì tới một nữ sinh không màng chính trị như Tần Chiêu Chiêu. Rất nhiều học sinh trong lớp thở than, Hồng Kông được trả lại năm 1997 đúng lúc họ nỗ lực thi cấp ba nên không thể chứng kiến nghi thức chuyển giao lịch sử, đến giờ Ma Cao được trả về họ lại đang chuẩn bị thi đại học, vẫn không thể chứng kiến trọn vẹn. Trong lòng mọi người vô cùng oán thán!
Nhưng nhờ phúc Ma Cao mà các trường cho nghỉ trọn vẹn ngày Hai mươi tháng Mười hai để giáo viên và học sinh có thể xem truyền hình trực tiếp thời khắc lịch sử, học sinh cấp ba cũng không ngoại lệ. Được nghỉ một ngày khiến học sinh cấp ba kích động không thôi, nhất thời hô vang hiệu trưởng vạn tuế.
Ti vi rầm rộ truyền hình trực tiếp sự kiện Ma Cao trở về với Trung Quốc không làm Tần Chiêu Chiêu quan tâm. Ôn bài đến tận khuya cô mới nhớ ra bạn bè trong lớp vô cùng chờ đón sự kiện này, cũng muốn mở ti vi xem thử. Có điều, ba mẹ ở phòng bên giờ đã ngủ rồi, mở ti vi hẳn sẽ đánh thức hai người dậy, vì thế cô đành thu lại mong muốn được xem ti vi mà leo lên giường ngủ. Hôm sau ti vi đưa tin, ban đầu cô còn tùy tiện xem, đến tận khi bài hát mừng trở lại vang lên - Thất tử chi ca[2'> - Ma Cao:
Đánh trống chuyền hoa đúng là cách hay để vực dậy tinh thần sôi nổi của cả lớp, lớp trưởng dùng mặt bàn làm “trống”, một nữ sinh dùng chiếc khăn lụa xanh của mình kết thành hình đóa hoa coi như “hoa”, tiếng “trống” vang lên, “hoa” theo tiếng cười hi hi ha ha chuyền từ tay người này tới tay người khác. Tiếng “trống” dứt, “hoa” dừng ở tay ai, người đó sẽ lên bảng biểu diễn một tiết mục, ca hát, khiêu vũ, múa, tấu hài gì cũng được. Những người hào phóng, vui vẻ có thể đứng lên biểu diễn vài bài khiến cả lớp vui vẻ vỗ tay, nhưng rất nhiều bạn ngượng ngùng đứng lên chỉ làm trò cười cho mọi người. Lý Quốc Thắng là một ví dụ, cậu không biết hát, cũng không biết múa, thậm chí đến nói chuyện cũng không nên hồn, ngây người trên bục giảng đến nửa ngày mới lắp bắp nói được một câu: “Mình… mình thật sự chẳng biết làm gì cả!”
Không thể cứ thế mà “tha” cho cậu ta được, tha người này những bạn sau cũng có thể đòi không biểu diễn nữa. Vì thế, lớp trưởng đành phải mách nước: “Thôi thế này nhé, mình nói ra một thành ngữ, cậu dùng hành động hoặc nét mặt thể hiện cho mọi người xem, biểu diễn được coi như thành công.”
Thành ngữ lớp trưởng nói ra là “vui vẻ ra mặt”, thực ra biểu diễn cái này không khó, chỉ cần Lý Quốc Thắng biết cười là được, nhưng đứng trước mấy chục cặp mắt hứng khởi mong chờ của bạn bè, cậu ta không nhếch môi cười nổi, gương mặt cứng đờ khiến cả lớp được trận cười ngặt nghẽo.
Khăn lụa kết hoa chuyền hết vòng này đến vòng khác, trong phòng cũng rộ lên từng tràng cười vui vẻ. Một lần, hoa rơi vào tay Tần Chiêu Chiêu, cô đỏ mặt bước lên bục giảng. Ban đầu, cô chỉ định ngâm một bài thơ Đường cho có lệ, Chu Minh Vũ ngồi dưới kêu ầm ĩ: “Tần Chiêu Chiêu, bọn mình không nghe cậu ngâm thơ nữa đâu. Cậu hát đi, cậu hát cũng hay mà, hát luôn bài Vẫn cảm thấy em là người tuyệt nhất ấy!”
Đề nghị của cậu ta được mọi người ủng hộ, tất cả cùng xúm vào kêu Tần Chiêu Chiêu hát, cô đỏ mặt từ chối vài câu không được, cuối cùng đành nhận micro, cất tiếng hát:
“Dẫu em đã rời xa, tình tôi mãi chưa đổi dời, giữa muôn trùng đêm thâu, ai người em yêu dấu…
Hoa không còn nở rộ, tình tràn như biển khơi, nếu em còn nhớ tôi, vì sao một mình ngậm ngùi?”
Đây là lần đầu tiên Tần Chiêu Chiêu hát karaoke, cầm micro hát theo tiếng nhạc trong CD, nhưng cô hát từ đầu đến cuối không hề giống một người mới hát thử lần đầu, tiếng hát vô cùng hòa hợp với giai điệu, khác hẳn các bạn hát lúc chậm, lúc nhanh. Đơn giản vì bài hát này cô đã nghe không biết bao nhiêu lần, cũng âm thầm hát đi hát lại rất nhiều lần, lời bài hát đã thự nhuần nhuyễn; vừa nghe thấy giai điệu quen thuộc, từng câu từng tiếng hàm chứa bao nhiêu tình ý lại dào dạt tuôn chảy.
Trước Tết Dương lịch không lâu, Tần Chiêu Chiêu lại gửi thiệp mừng tới chỗ Kiều Mục. Hôm sau còn gửi thêm một phong thư vì nghe nói năm nay cậu không về quê ăn Tết. Cục phó Kiều chuẩn bị đưa gia đình con gái tới Thượng Hải cùng vợ con đón chào cái Tết ngàn năm có một. Người ở Trường Cơ nghe Kiều Diệp nói năm nay sẽ đi Thượng Hải ăn Tết liền nửa đùa nử