Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2764 lượt.
sôi cực kỳ nghiêm trọng, giờ đang được đưa đi cấp cứu rồi. Cậu ấy nghe xong, mặt mũi trắng bệch, không buồn làm bộ làm tịch nữa, đẩy bàn chạy thẳng khỏi lớp làm bọn mình cười đau cả bụng.”
Tần Chiêu Chiêu giật mình hiểu ra, chả trách hôm đó Lâm Sâm mồ hôi mồ kê nhễ nhãi chạy thẳng tới bệnh viện, nhìn qua là biết cậu ta rất vội, hóa ra bị Vu Thiến dọa cô đang cấp cứu ở bệnh viện. Cô nén giận. “Sao cậu lại đùa thế?”
“Thì mình cũng thuận miệng đùa chút thôi, ai biết cậu ấy cho là thực chứ, đúng là “đầu gỗ” mà. Hôm sau cậu ấy đến lớp bị mọi người chọc: “Mộc Mộc, Chiêu Chiêu của cậu cấp cứu về chưa?” Cậu ấy đỏ bừng mặt. Mình cứ ngồi mãi chờ cậu ấy đến trút giận, thế mà chờ mãi chẳng thấy gì. Đã thế cậu ấy còn vô cùng nhã nhặn mời mình uống Coca, hóa ra muốn nhờ mình mang thuốc chữa bỏng tới cho cậu.”
Bao nhiêu nỗ lực giả vờ bấy lâu của Lâm Sâm bị một câu nói giỡn lột sạch trơn, vậy là cả lớp lại biết thêm một bí mật, hóa ra cậu ta vẫn chưa thay lòng với Tần Chiêu Chiêu. Ngày Tần Chiêu Chiêu đi học lại, mọi người thấy cô là cười đầy ý vị, có người còn nói toạc: “Tần Chiêu Chiêu, cậu đi học lại rồi à? Thế là có người trút được gánh nặng rồi!”
Tần Chiêu Chiêu đỏ mặt không nói một câu, đi thẳng về chỗ ngồi, lòng cô lăn tăn như hồ nước gợn sóng, càng lúc càng đỏ mặt vì cảm động, khó khăn lắm mới cân bằng lại được.
Sau chuyện Tần Chiêu Chiêu bị bỏng, biểu hiện của Lâm Sâm khiến các bạn nữ trong lớp càng có thêm ấn tượng với cậu ta, ai cũng nói cậu ta đối xử với Tần Chiêu Chiêu thật là tốt. Vu Thiến còn thẳng thừng hỏi: “Thật ra Mộc Mộc thích cậu thật đấy, sao cậu không mảy may cân nhắc cậu ấy thế?”
Cô luống cuống kiếm cớ: “Mình... hiện giờ... chỉ muốn chú tâm học hành để thi đại học, những chuyện khác không muốn nghĩ tới.”
“Thì làm bạn cũng được mà, như vậy không cần phải trốn cậu ấy nữa. Nếu cậu thích một người nào đó mà bị người ta hắt hủi như tránh tà thế, cậu có thấy thoải mái không?”
Vu Thiến thuận miệng nói vậy khiến Tần Chiêu Chiêu chấn động. Tư vị hèn mọn khi thầm thương ai đó đương nhiên cô hiểu hơn ai hết. Giống như bấy lâu nay cô vẫn âm thâm thương nhớ Kiều Mục, luôn luôn tìm cách, cẩn thận cố gắng đến gần cậu. Lớp mười may mắn được học cùng lớp với cậu khiến cô mừng đến phát điên. Cậu chưa từng để ý tới cô, nhưng chỉ cần vô tình gặp nhau trên sân trường, cậu tùy ý gật đầu chào hoặc mỉm cười cũng đủ khiến cô lâng lâng sung sướng cả ngày rồi.
Trông mình mà ngẫm đến người, Tần Chiêu Chiêu cũng hiểu thái độ “e sợ chỉ mong tránh xa” của mình trước kia hẳn khiến Lâm Sâm đau lòng lắm. Cứ thử nghĩ nếu Kiều Mục cũng “e sợ chỉ mong tránh xa” cô như vậy, hẳn cô cũng rất khó chịu. Bản thân không muốn thì không nên làm thế với người khác.
Tần Chiêu Chiêu không cố ý tránh né Lâm Sâm nữa, bắt đầu tự nhiên tiếp xúc với cậu như các bạn trong lớp. Sự thay đổi thái độ của cô khiến Lâm Sâm vui mừng ra mặt. Vu Thiến còn lén nói cho cậu biết, Tần Chiêu Chiêu không chịu tiếp nhận cậu vì muốn tập trung tinh thần ôn thi vào trường đại học mong muốn, không muốn bị phân tâm. Chu Minh Vũ nghe xong nguyên nhân này, nói: “Mộc Mộc à, xem ra không phải Tần Chiêu Chiêu không thích cậu đâu, chẳng qua cô ấy là con ngoan trò giỏi, nghe lời thầy cô lấy học tập làm nhiệm vụ hàng đầu, không muốn dính dáng tới chuyện yêu đương mà thầy cô và phụ huynh vừa nghe đã giật mình nên mới cố tình không thừa nhận tình cảm với cậu. Rõ ràng là cô ấy sợ bị giáo viên biết mình đua đòi “học cái xấu”, học sinh ngoan lúc nào chẳng sợ giáo viên thay đổi cách nhìn về mình.”
Được Vu Thiến nói rõ nguyên nhân, thêm phân tích của Chu Minh Vũ, Lâm Sâm cũng cảm thấy thư thái ít nhiều. Cậu hiểu Tần Chiêu Chiêu hẳn cũng có ý với mình, nếu không làm sao đêm đó cô có thể cảm nhận được rằng cậu đang đứng ngoài của sổ? Rõ ràng “tâm hữu linh tê nhất điểm thông[1'>” - không phải ai cũng có thể “thông” như vậy được đâu nhé!
[1'> Lấy ý từ Vô đề I của Lý Thương Ẩn: “Thân vô thái phượng song phi dự/ Tâm hữu linh tê nhất điểm thông”, nghĩa là: “Thân ta không có đôi cánh phượng lộng lẫy bay cao/ Nhưng trong lòng có điểm sừng tê để cảm thông, thấu hiểu lẫn nhau.”
Tần Chiêu Chiêu bị bỏng, xin nghỉ một tuần, mấy ngày cuối tuần với Lâm Sâm thật chẳng khác gì đồ ăn không bỏ muối, tẻ ngắt không cách nào chịu nổi. Vất vả lắm mới chờ được đến ngày cô đi học lại nhận được tin cô xin nghỉ thêm. Cậu không kìm được, hết giờ tự học không về nhà ngay mà đạp xe tới khu ngoại thành phía đông.
Lần mò trong bóng tối, cậu rón rén đến bên cửa sổ phòng cô. Trên rèm cửa không in bóng dáng cô, chỉ có ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn hắt ra ngoài, ngay cả màu lam nhạt của tấm rèm cũng không thấy rõ, đừng nói tới bóng người.
“... Và cứ mỗi ngày, mỗi ngày trôi qua, kẻ si tình này lại yêu em nhiều thêm, yêu em nhiều hơn nữa, đến khi tình yêu ngập tràn. Để từ đây cuộc đời em sẽ chỉ còn những điều tốt đẹp, quên hết u sầu, quên đi nước mắt rơi[2'>...”
[2'> Lời bài hát Mỗi ngày yêu em hơn một chút của Trư