Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
t phút bốc đồng, cô đã nhận hết trách nhiệm về mình, về sau nghĩ đến những nỗi khổ khi không có việc làm, không có thu nhập, cô không khỏi sợ hãi. Nhất là bệnh của Bình Bình, cô còn phải dành dụm từng chút một nên nhất định không thể mất việc được. Vì thế khi nhìn thấy bức thư của Quản lý, cô vô cùng tức giận, cũng vô cùng sợ hãi, cảm giác bị người ta vu oan, bị người ta hãm hại thực khó chịu, tuy trong mắt các lãnh đạo cao cấp ở công ty, cô chẳng là gì cả, nhưng cô cũng không muốn bị người ta chèn ép như vậy.
Sau khi tiễn Đàm Tĩnh về, Thịnh Phương Đình quay trở lại phòng làm việc, công việc phải làm đã gần xong, anh bắt đầu nghĩ tới những lời vừa nãy của Đàm Tĩnh. Cô ngồi ở đó, nhẹ nhàng lịch sự, giọng nói không cao không thấp, nhưng mỗi một từ, một chữ đều rất rõ ràng. Nhất là khi bảo vệ quyền lợi của mình, cô có một giọng điệu không nhu nhược, cũng không kiêu ngạo, khí chất thế này thực sự rất hiếm có. Nếu đổi lại là người khác, chắc đã phải ra sức nói xấu, kể tội Quản lý, nhưng cô không hề đưa ra yêu cầu nào, ngoài việc xin anh giải thích với Quản lý khu vực rằng mình trong sạch.
Một khuỷu tay anh gác lên khuỷu tay bên kia, đốt ngón tay cọ đi cọ lại vào cằm, mỗi khi gặp phải chuyện gì, anh thường làm động tác này một cách vô thức. Nhưng hôm nay anh chỉ do dự trong chốc lát, rồi gửi luôn email cho Thư Cầm, giám đốc HR của công ty, hẹn cô trưa mai ăn cơm. Trong mail anh lịch sự viết rằng mình có chút việc, muốn trao đổi với cô một chút.
Khi Thư Cầm nhìn thấy bức email này, đã là hơn chín giờ sáng ngày hôm sau. Cô hói quen không check mail sau khi đã tan làm, nhất là hòm thư công việc. Hằng ngày đi làm rất căng thẳng, cô luôn cố gắng giải quyết ngay mọi việc tại văn phòng, dù phải làm thêm giờ cũng không muốn mang về nhà làm. May mà những việc liên quan đến nhân sự thường không phải chuyện nước sôi lửa bỏng gì, dù một tối không trả lời email thì trời đất cũng chưa đến nỗi sập xuống.
Thế nên sáng sớm ra nhìn thấy mail của Thịnh Phương Đình, cô cứ nghĩ mãi tại sao Thịnh Phương Đình lại mời mình ăn cơm, đây quả là một hành động rất bất ngờ, vì bình thường ở công ty, Thịnh Phương Đình chưa từng tiếp xúc riêng với cô bao giờ. Thư Cầm thầm nghĩ, không lẽ trợ lý mới tuyển của anh ta lại gây ra chuyện gì ư?
Văn phòng làm việc của họ nằm gần khu thương mại nổi tiếng, xung quanh có rất nhiều nhà hàng. Thịnh Phương Đình hẹn cô đi ăn ở một nhà hàng Đài Loan, Thư Cầm đoán có lẽ anh ta muốn nói chuyện công việc thật, bởi nhà hàng đó bình thường cũng có nhiều đồng nghiệp ở công ty lui tới, một khi đã không ngại có người nhìn thấy thì đúng là chuyện công việc.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, đều là những chuyện linh tinh. Bình thường Thư Cầm luôn tránh tiếp xúc với Thịnh Phương Đình, vì dù sao anh cũng quản lý bộ phận quan trọng nhất của công ty, thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người. Nhưng hôm nay hai người ăn cơm như vậy, đúng là cơ hội hiếm có, cô thấy mình có phần không khống chế nổi bản thân, tuy xung quanh không có đồng nghiệp nào quen, nhưng họ vẫn chỉ nói loanh quanh chuyện công việc.
Thịnh Phương Đình trò chuyện với cô một lúc rồi rất nghiêm túc nói vào việc chính: “Giám đốc Thư, tôi có chuyện này, muốn phiền cô giúp.”
Thư Cầm đã sớm biết anh ta không có chuyện tự dưng mời mình ăn cơm, điều này cũng nằm trong dự liệu, nên cô cười nói: “Chúng ta đều là đồng nghiệp, nếu như giúp được, tôi nhất định sẽ cố hết sức.”
“Lần trước chuyện điều Quản lý cửa hàng lên làm trợ lý, cảm ơn cô rất nhiều, thậm chí cô chẳng cần hỏi nguyên do, đã đồng ý yêu cầu đó của tôi. Nhưng sau đó tôi phát hiện, vị quản lý đó không phải là người tôi muốn tìm.” Thịnh Phương Đình vẫn nói bằng giọng bàn công việc, anh kể sơ qua chuyện của Đàm Tĩnh, rồi nói: “Tôi hy vọng điều Đàm Tĩnh về vị trí này. Vấn đề lớn nhất là, cô ấy không có bằng tốt nghiệp đại học.”
Thư Cầm nghĩ ngợi một lát: “Anh cũng biết đấy, phòng kế hoạch là bộ phận quan trọng nhất công ty, nếu tuyển một người cũng không có, tôi sẽ rất khó ăn khó nói với Tổng giám đốc Trâu phụ trách nhân sự. Tuy Tổng giám đốc Trâu có thể sẽ không hỏi đến việc nhỏ nhặt này, nhưng trong công ty đông người lắm điều tiếng, khó tránh khỏi chuyện để lộ ra ngoài. Lỡ chuyện đến tai Tổng giám đốc Trâu, tôi sợ sự việc sẽ khác đi.”
Cô đang nhắc nhở anh, dù cô giúp anh giấu giếm chuyện này, nhưng không chừng có người lại nói này nói nọ trước mặt Tổng giám đốc, đến lúc đó sự việc bị bại lộ, hậu quả sẽ rất khó lường.
“Thế nên tôi mới muốn nhờ cô giúp.” Thịnh Phương Đình nói, “Người này năng lực không có vấn đề, chỉ thiếu mỗi bằng tốt nghiệp thôi. Nếu Tổng giám đốc Trâu hỏi đến, tôi sẽ giải thích với ông ta, chính vì trong công ty đông người lắm điều tiếng nên tôi mới hy vọng cô giúp cho về mặt quy trình.”
Anh ta nói rất khéo léo nhưng Thư Cầm đã hiểu ý anh muốn cô mắt nhắm mắt mở, để anh tuyển người này làm trợ lý, hơn nữa tốt nhất đừng truy xét lý lịch của cô ta, dù sao điều một nhân viên cửa hàng lên vị trí trợ lý cũng là phá lệ quá đáng, huống hồ nhân viên này còn khôn