Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.
g có cả bằng tốt nghiệp đại học. Tuy anh sẽ chịu hết tránh nhiệm trước Tổng giám đốc, nhưng Thư Cầm cũng không khỏi tò mò, không biết người như thế nào mà có thể khiến Thịnh Phương Đình phải mất công sức đến vậy? Phòng Kế hoạch là bộ phận quan trọng, Thịnh Phương Đình đương nhiên phải sắp xếp cho những người thân cận của mình, nhưng cũng không cần vì sắp xếp cho những thân cận mà trao cán dao này vào tay bao nhiêu kẻ thù ngoài sáng có trong tối có như vậy. Anh ta là kẻ lão luyện thương trường, đạo lý này ắt phải biết rất rõ.
Có điều một khi anh đã đưa ra lời thỉnh cầu này, cô tất nhiên phải dốc hết sức.
“Đương nhiên là được. Chỉ cần chỗ Tổng giám đốc Trâu không có vấn đề gì, thì chỗ tôi đương nhiên cũng sẽ không có vấn đề gì.”
Thịnh Phương Đình khách sáo: “Cảm ơn!”
Thư Cầm liếc nhìn anh, không nói thêm câu nào nữa.
Trên đường về cô nhắn tin cho Thịnh Phương Đình, hỏi: “Tại sao lạ mất bao công sức để điều người này lên công ty vậy?”
Một lúc lâu sau cô mới nhận được tin nhắn của Thịnh Phương Đình, chỉ có bốn chữ: “Nhu cầu công việc.”
Thư Cầm thấy bực mình, bèn bấm luôn vào nút xóa.
Nhưng Thịnh Phương Đình làm bất cứ việc gì đếu có ý nghĩa cả, mỗi bước đi của anh dường như đều kinh qua suy nghĩ kỹ càng, ngoài phối hợp ra, cô hầu như không có sự lựa chọn nào khác. Trên đường về công ty, Thư Cầm đã nghĩ ra cách, tuyển dụng người kia với tư cách là người ngoài công ty, trực tiếp thông báo cho Đàm Tĩnh đến phỏng vấn, gọi là hình thức mà thôi.
Đàm Tĩnh chẳng bao giờ ngờ rằng vận may như vậy lại xảy đến với mình, cô chỉ mải lo lắng cho chuyện phẫu thuật của Tôn Bình. Nhiếp Vũ Thịnh đã liệt kê rất rõ ràng mọi rủi ro, chính vì quá rõ ràng nên mỗi lần xem, cô đều thấy kinh hoàng. Cô không biết liệu quyết định của mình rốt cuộc sẽ cứu được con hay là hại chết con nữa.
Càng xem cô càng thấy khó quyết định, cuối cùng đành hạ quyết tâm, gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh. Có một số vấn đề quá chuyên ngành cô thực sự không hiểu, mà chuyện quan trọng thế này, cô không thể không tìm cách hiểu rõ từng chi tiết. Tuy Nhiếp Vũ Thịnh đáng sợ, nhưng là một người mẹ, cô không thể tùy tiện bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể chữa bệnh cho con, dù Nhiếp Vũ Thịnh là bão lũ hay quỷ dữ, cô cũng nhất định phải gọi cuộc điện thoại này. Cô đứng trước bốt điện thoại công cộng bên đường, lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi, hệt như lần đầu tiên cô gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh.
Hồi đó cô vừa đỗ vào trường cấp ba số 14, còn anh đã học đại học năm thứ nhất. Trong một thời gian rất dài, hình thức liên lạc chủ yếu của họ là viết thư. Do Nhiếp Vũ Thịnh cũng tốt nghiệp trường cấp ba số 14, hơn nữa anh lại là học sinh vừa giỏi vừa ngoan, nên mẹ Đàm Tĩnh rất muốn con gái mình học tập tấm gương như vậy. Nội dung họ nói chuyện trong thư đều liên quan đến công việc học tập, anh gửi thư đến, viết bằng tiếng Anh, nói cho cô biết một số chuyện trong trường đại học, động viên cô chịu khó học tập, gắng thi đỗ vào trường đại học trọng điểm. Cô gửi thư đi, cũng dùng tiếng Anh, anh sẽ sửa cho cô những lỗ sai về từ vựng và ngữ pháp, bởi cô muốn thi vào Đại học Ngoại ngữ, còn anh năm đó lại đạt điểm tuyệt đối môn ngoại ngữ. Từ thời trung học, cô bắt đầu ở nội trú trong trường, nhà trường quản lý rất nghiêm ngặt, trong phòng ký túc cũng không lắp điện thoại. Hồi đó điện thoại di động không phổ biến, chỉ có những nữ sinh gia đình có điều kiện mới có thứ xa xỉ như vậy, Đàm Tĩnh đương nhiên không có, vì thế Nhiếp Vũ Thịnh thường viết thư cho cô.
Cuộc sống trong trường nội trú cấp ba cô đơn là vậy, có người còn kết bạn qua thư với những người lạ, nên người nào cũng có rất nhiều thư. Cô giá phụ trách đời sống cứ cách một thời gian lại đem một đống thư đến cho họ, nếu đang trong đợt thi cử quan trọng thì họ sẽ không nhận được thư trong cả một quãng thời gian dài, bởi những lá thư đó đã bị cô giáo phụ trách đời sống giữ lại rồi.
Trong bức thư cuối cùng cô nhận được trước kỳ thi cuối kỳ, anh phá lệ viết một câu tiếng Trung: “Gọi điện cho anh!!!” Anh dùng hẳn ba dấu chấm than, phía sau có viết số điện thoại di động mà anh mới mua. Ba dấu chấm than ấy dường như khiến cô đoán ra điều gì đó, tim bất giác đập thình thịch.
Vào hôm kết thúc buổi thi cuối cùng, trường cho nghỉ hè, nhưng cô không vội về nhà mà tìm một bốt điện thoại ở đầu đường, gọi cho Nhiếp Vũ Thịnh. Trước khi ấn số gọi anh, lòng bàn tay cô đầm đìa mồ hôi, không biết đang sợ hãi hay lo lắng điều gì. Hồi đó, ngoài việc hỏi thăm bài vở ra, cô không bao giờ gọi điện cho bất kỳ một bạn nam nào mà không có lý do, dù người này là Nhiếp Vũ Thịnh.
Nhận được điện thoại của cô, Nhiếp Vũ Thịnh mừng khôn xiết, liền hỏi: “Hôm nay các em nghỉ hè rồi đúng không?”
“Ngày mai còn phải học bù.” Cô khẽ đáp, “Em chỉ muốn hỏi, anh kêu em gọi điện cho anh, có việc gì không?”
Nhiếp Vũ Thịnh im lặng giây lát, sau cùng nói: “Cũng chẳng có chuyện gì – chỉ là muốn hẹn em đi xem phim thôi.”
Cô đứng ở đầu đường, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Đến giờ cô vẫn còn nhớ buổi hoàng hôn hôm đó, cô đeo ba lô, xách t