XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341254

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.

ý đầu, vào tới nơi thấy Trần Ngộ Bạch đang tao nhã thưởng thức ly cà phê sáng. Lý Vi Nhiên và Tần Tống cầm bút chơi trò đoán thành ngữ trên giấy, còn Kỷ Nam đang úp mặt trên bàn ngủ gà ngủ gật.
“Tiểu Tứ, chuyến hàng lần này anh giao cho công ty em, trực tiếp mang đến chỗ Trần Dịch Phong. Giờ bên em còn bao nhiêu cont[1'> nữa hả?” Lương Phi Phàm gõ gõ mặt bàn nói với Kỷ Nam.
[1'> cont:viết tắt của từ container.
Kỷ Nam nửa tỉnh nửa mê “ừ” một tiếng, rồi lại quay mặt đi chỗ khác ngủ tiếp. Trần Ngộ Bạch chau mày khi thấy cô ngủ mà nước miếng chảy cả ra ngoài, anh liền lấy tách trà còn nóng áp vào mặt cô, bị bất ngờ, cô hét toáng lên.
“Chú ba thật độc ác!” Dung Nham mắng Trần Ngộ Bạch.
Kỷ Nam xua tay ra ý không việc gì, Dung Nham vẫn nói thêm: “Tôi đã nói rồi mà, An Tiểu Ly là mầm họa, Trần Ngộ Bạch đã ở với cô ấy lâu như vậy, chắc bị cô ấy lấy hết trí thông minh rồi.”
Lý Vi Nhiên nghe xong lập tức đặt tờ báo xuống, rồi rút điện thoại trong túi ra nhắn tin cho vợ: “An Tiểu Ly là mầm họa…Còn gì nữa? Anh hai, anh nói lại lần nữa xem nào, em không rõ lắm…”
“Cút!” Dung Nham ném cái ly về phía Lý Vi Nhiên: “Mang ít đá lại đây!”
Lý Vi Nhiên đứng dậy kính lễ rồi: “Yes, sir!”
Kỷ Nam kéo tay Lý Vi Nhiên: “Không sao, làm như da em mỏng lắm ấy!”
Tần Tống đi qua chỗ Lý Vi Nhiên rồi lấy tay sờ lên mặt Kỷ Nam: “Ai nói không mỏng, quá mỏng ấy chứ!”
Trần Ngộ Bạch chỉnh lại gọng kính, chậm rãi hỏi Dung Nham: “Phía Nam, Trần Dịch Phong chưa chịu khuất phục chúng ta à?”
“Hắn cứ khăng khăng đòi mười lăm phần trăm của chúng ta, làm gì có chuyện dễ dàng như thế chứ!” Dung Nham mặt mày đỏ gay.
“Vậy anh để em đi xử lý vụ này.” Trần Ngộ Bạch nói.
Tất cả mọi người đều ngừng động tác trên tay để nhìn về phía Trần Ngộ Bạch, đến Lương Phi Phàm cũng tỏ ra ngạc nhiên.
“Được thôi!” Dung Nham vui vẻ đồng tình, nói gì chứ về thủ đoạn làm ăn thì đến đại ca đây tốt nghiệp trường ngoại thương cũng phải thua xa, tên Trần Dịch Phong kia hống hách đã lâu thì cũng nên cho hắn nếm mùi đau khổ: “Chú ba, chú mau mau xuất trận đi! Chiều nay, anh sẽ đưa cho chú xấp giấy tờ đó.”
“Ok!” Trần Ngộ Bạch buông dao, nĩa xuống, rồi như sực nhớ ra điều gì: “Đại ca, thế vụ thầu em đang theo thì sao, chắc em không về kịp đâu.”
“Để anh, để anh!” Dung Nham vui vẻ tiếp nhận.
“Anh hai, thế thì phiền anh vậy.” Trần Ngộ Bạch mang đến cho Dung Nham một tách trà nóng.
Dung Nham cảm thấy có gì đó không bình thường, ngày thường Trần Ngộ Bạch không gọi anh ta là anh hai, mà nay thái độ lại mềm mỏng thế, lại còn cười rất nham hiểm nữa.
“Anh ba, thế vụ đấu thầu sắp tới thế nào rồi?” Ăn xong, Lương Phi Phàm đi trước, Lý Vi Nhiên tò mò đến hỏi Trần Ngộ Bạch.
“Không có gì, tất cả đều bình thường. Mấy công ty đó đều có thực lực, đặc biệt Vi Bác và Diệu Lâm, cạnh tranh rất khốc liệt.”
Trần Ngộ Bạch trả lời thẳng thắn.
Tần Tống vội nắm lấy vấn đề trọng điểm trong câu nói của Trần Ngộ Bạch: “Vi Bác? Cố Minh Châu định giở trò gì thế?”
Dung Nham xoay xoay chiếc điện thoại trong tay: “Cô ta thì có thể giở trò gì chứ? Ta đây chẳng phải là em chồng tương lai của cô ta sao? Lần này thì phải chạy theo mà nịnh bợ ta rồi! Haha!”
Tần Tống thấy điệu cười của Trần Ngộ Bạch thật không đơn giản chút nào: “Em cảm thấy sự việc không đơn giản như thế đâu, e rằng anh không thoát khỏi lưới nhện của cô ta đâu.”
Trần Ngộ Bạch cầm xấp tài liệu đi ra ngoài, anh ta không quên ném lại một câu: “Tôi thì tôi chẳng sợ cô ta, tôi tình nguyện đến phía Nam dẹp loạn là vì tôi e ngại phải đụng đầu với vị phó tổng sắp nhận chức mà thôi.”
Lý Vi Nhiên kinh ngạc, anh ta vốn có mối quan hệ rất thân thiết với Cố Minh Châu nhưng lại không hề nghe nói Vi Bác sắp có vị phó tổng mới: “Phó tổng của Vi Bác! Là ai thế?” Trên đời này, còn ai có thể làm Trần Ngộ Bạch cảm thấy phiền phức cơ chứ?
“Thì Cố Yên chứ ai! Mấy hôm trước đã nhận quyết định rồi. Ngày kia Vi Bác sẽ mở tiệc công bố với toàn dân thiên hạ đấy!” Trần Ngộ Bạch vừa nói vừa liếc nhiền Dung Nham, ngữ khí chậm rãi, nhả chữ rõ ràng.
Đầu óc Dung Nham như muốn vỡ tung khi nghe thấy cái tên Cố Yên, anh ta lảo đảo, đầu đập cả vào cánh cửa.
Trần Ngộ Bạch giả bộ cười sảng khoái, hôm nay anh ta định đẩy cho Lý Vi Nhiên, Tang Tang nhà cậu năm này giờ rất thân với Cố Yên, nếu đại ca có nổi cơn lôi đình thì cũng sẽ nể mặt Cố Yên mà không dám thẳng tay, nhưng ai bảo mới sáng sớm ra, tên này đã cả gan nói vợ mình là mầm họa?!
Lý Vi Nhiên và Tần Tang đến trước mặt Dung Nham, mặt mày làm ra vẻ long trọng: “Anh hai, bọn e chúc anh thượng lộ bình an!”
Kỷ Nam ôm bụng cười ngất ngưởng trên sofa.
Dung Nham nhăn nhó rên rỉ, từ giờ trở đi, không biết phải sống thế nào đây?






Tại khách sạn “Phi”.
Hôm nay Vi Bác tổ chức tiệc mừng vị phó tổng mới nhận chức. Nơi diễn ra buổi tiệc chính là khách sạn năm sao của Lương Phi Phàm.
Bước xuống xe, Cố Yên đã bị choáng ngợp bởi thảm đỏ trải từ ngoài cửa vào tới đại sảnh, hoa tươi trang trí