Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.

khắp nơi, và đập vào mắt cô là một tấm băng rôn to đùng in dòng chữ: “Nhiệt liệt chúc mừng Cố nhị tiểu thư nhận chức phó tổng Vi Bác.”
Liệu Lương Phi Phàm có nhìn thấy cảnh này không nhỉ? Cô buồn bã nghĩ, chắc sẽ thấy thôi, đây là địa bàn của anh mà. Dù sao cũng ngại quá, đã nói với chị rồi, đừng có tổ chức ở đây, nhưng chị lại cứ khăng khăng, phải để cho toàn thiên hạ thấy việc em về nhận chứ ở Vi Bác quan trọng tới cỡ nào. Cố Minh Châu bao trọn luôn tầng ba của khách sạn, tiệc tổ chức theo dạng buffet, rượu và đồ ăn rất phong phú, đa dạng.
Hôm nay, Cố Yên mặc chiếc váy bó sát cổ chữ V, tấm lưng trần trắng nõn ẩn hiện dưới lớp voan mỏng, càng tôn thêm vẻ đài các và hấp dẫn, còn Cố Minh Châu mặc chiếc váy màu trắng, đứng cùng em gái đón khách ở cửa chính. Vì không quen với những cuộc tiếp khách kiểu này nên Cố Yên cảm thấy rất ngột ngạt và bí bách. Khách khứa đang đến rất đông, bỗng có một vị khách ngoại quốc đến bô vai bá cổ Cố Yên.
Những bữa tiệc đó cô đâu cần phải mệt mỏi thế này? Chỉ cần cô hơi cau mày khó chịu thì dù tiệc có lớn đến cỡ nào thì Lương Phi Phàm cũng dẹp tất.
Khách khứa đến mỗi lúc một đông, Cố Yên mệt mỏi nhấc ly rượu lên uống một ngụm.
“Lương Tổng, chào mừng ngài đến tham dự buổi tiệc, thật vinh hạnh cho công ty chúng tôi quá!” Tiếng Minh Châu lanh lảnh ở ngoài cửa.
“Không có gì! Không có gì! Được Vi Bác tin tưởng chọn chỗ chúng tôi làm nơi tổ chức thì đó mới là vinh hạnh của chúng tôi.”
Giọng nói quen thuộc truyền đến tai khiến Cố Yên cứng cả người.
Nhìn trong danh sách khách mời có tên anh, cô nghĩ chắc chắn anh sẽ tới, nhưng khi anh tới rồi, cô lại không muốn gặp. Tâm trạng cô lúc này rất mâu thuẫn, vì cô đang rất mệt mỏi, cô không muốn anh nhìn thấy cô trong lúc này, nhưng cô cũng hy vọng anh sẽ nhìn thấy, để anh lại ôm cô vào lòng vỗ về như trước đây.
“Yên tiểu thư, Cố tiểu thư mời cô ra đây tiếp khách.” Người phục vụ của khách sạn vẫn gọi cô là Yên tiểu thư theo thói quen. Nghe xong, cô thấy sống mũi cay cay.
Cố Yên vuốt lại mái tóc, thở dài rồi quay người đi. Đến cửa, cô đã nở nụ cười thật tươi.
“Tiểu Yên, Tổng giám đốc Lương đến rồi này.” Cố Minh Châu tươi cười kéo tay cô em gái.
Hôm nay anh mặc bộ vest màu đen, áo sơ mi trắng cùng với cà vạt màu đỏ đô, cả người toát lên vẻ sang trọng, lịch lãm. Anh đưa tay bắt tay cô: “Cố tiểu thư, xin chúc mừng.”
Cố Yên bấm vào đùi mình như để nhắc nhở cô phải tươi cười lên: “Cảm ơn anh!”
Hai người họ bắt tay rồi lại cùng buông ra.
“Cố tiểu thư, chúc mừng cô!” Đứng cạnh anh còn có một mỹ nhân, lúc này cô ta cũng bước lên một bước, nở nụ cười rồi bắt tay Cố Yên.
“Đây là Trần Doãn Chi, phụ trách mảng PR của Lương thị, sau này em sẽ phải nhờ Trần tiểu thư nhiều đấy, hai người làm quen với nhau đi.” Cố Minh Châu thay Lương Phi Phàm giới thiệu.
“Cảm ơn sự có mặt của cô, tôi là Cố Yên.” Cố Yên gượng gạo bắt tay cô ta.
Xong màn chào hỏi, cô ta lại khoác tay Lương Phi Phàm đi vào trong.
Thấy vậy, Cố Yên lại bấm tay vào đùi mạnh hơn.
“Đi thôi!” Cố Minh Châu giục em gái.
Cố Yên gật đầu rồi bước theo chị.
“Thưa quý vị, xin hãy yên lặng một lát! Sau đây tôi xin mời tổng giám đốc của Vi Bác lên phát biểu!” Người dẫn chương trình hướng ánh mắt xuống sân khấu, lập tức ánh đèn chiếu đến chỗ của Cố Minh Châu, cả khán phòng vang dội tiếng vỗ tay.
Cố Minh Châu bước lên sân khấu, cầm lấy mic: “Xin chào tất cả quý vị quan khách có mặt trong buổi tối ngày hôm nay! Trước tiên, cho tôi gửi lời cảm ơn chân thành tới tất cả các quý vị. Hôm nay, tôi xin tuyên bố hai việc, thứ nhất, cha tôi, ông Cố Bác Vân, không may lâm trọng bệnh và đang phải nằm viện điều trị…”
Nói đến đây, cả khán phòng im phăng phắc. Lý Vĩ Nhiên và Dung Nham kinh ngạc nhìn nhau, Kỷ Nam kéo áo Dung Nham nói nhỏ: “Cố Minh Châu định giở trò gì thế nhỉ? Cô ta tuyên bố oang oang như thế, ngày mai cổ phiếu của Vi Bác rớt giá là cái chắc.”
Dung Nham lắc đầu: “Chưa chắc, chết đi sống lại không biết chừng. Xem xem bước tiếp theo cô ta định làm gì.”
“Con người ai cũng có số cả, tôi chỉ có thể nói là rất đáng tiếc, chúng ta ai ai cũng không thể tránh được sinh lão bệnh tử…” Cố Minh Châu thở dài, rồi ngữ khí lại thay đổi ngay: “Nhưng chúng ta sẽ không từ bỏ hy vọng cho đến phút cuối cùng. Khi Vi Bác trong cơn sóng gió, tôi lại có thêm một người cùng chung lưng đấu cật, tiếp theo tôi xin tuyên bố việc thứ hai, em gái tôi, Cố Yên, trong lúc gia đình đang trong cơn hoạn nạn, cô ấy đã quay về để cùng tôi chèo lái con thuyền Vi Bác! Tôi cảm thấy rất tự hào về cô ấy!”
Cố Minh Châu nhìn em gái với vẻ trìu mến khiến ai cũng phải cảm động trước tình chị em sâu sắc.
Cố Yên ngượng ngùng. Cô biết hôm nay cô phải lên phát biểu trước mọi người, nhưng không thể ngờ lại trong hoàn cảnh lâm ly như thế này.
“Xin chào quý vị! Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Cố Yên…”
Mọi ánh mắt đề đổ dồn về phía Cố Yên khiến cô càng mất tự nhiên, Minh Châu thấy em gái nói đến đây bỗng dưng im bặt thì sốt ruột, liền bấm em một cái.
Bị đau, cô càng hoảng hơn


Old school Swatch Watches