Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.
nghiệp đó, giờ anh lại xuất đầu lộ diện trong một buổi tiệc của giới doanh nhân, điều đó cho thấy mối quan hệ của anh và Cố tiểu thư thật không bình thường chút nào!
Lúc này, Cố Minh Châu đưa mắt nhìn về phía Lương Phi Phàm, đúng là cô dã đạt được mục đích, vì anh đang rất tức giận. Thế nào, giờ thì anh cảm thấy thế nào hả? Anh dám lấy Trần Doãn Chi ra dọa em gái tôi, tôi sẽ cho anh biết mặt! Hừm!
“Không phải anh muốn đến! Chị Minh Châu nói, mười lăm phút nữa mà anh không có mặt thì sẽ cho anh biết tay… nên anh đành phải tới!” Anh vội vàng giải thích như một đứa trẻ, khiến Cố Yên không nhịn được cười. Đêm nay, tại thời khắc này, cô không còn cảm giác buồn bã nữa.
“Anh đang làm nhiệm vụ, phải trốn ra đây đấy, giờ thì anh phải đi đây!” Nhìn thấy cô cười, lòng anh cũng nhẹ nhõm hơn.
“Vâng, tạm biệt anh!” Cố Yên cười cười rồi bắt tay tạm biệt anh.
“Ồ, anh quên nói với em, hôm nay em đẹp lắm!” Phương Diệc Thành cúi người tặng một nụ hôn lên tay cô.
Cố Yên rút tay lại, rồi vỗ nhẹ vào vai anh: “Anh đi nhanh đi, nhớ cẩn thận nhé!”
Phương Diệc Thành gật đầu rồi rời đi.
Tiễn anh xong, Cố Yên quay lại tìm chị, hôm nay cô rất mệt, chị cô còn mệt hơn nên phải giúp chị một tay.
Đang đi từng bước nặng nề, bỗng cô bị một bàn tay cứng rắn kéo lại. Cái kéo tay quen thuộc tới nỗi cô biết ngay người đó là ai.
“Anh không thể lịch sự một chút được sao?” Cô xoa xoa cổ tay rồi trách anh.
Lương Phi Phàm đóng cửa ban công tầng thượng, rồi quay lại cười lạnh. Lịch sự ư? Thế nào, anh hùng cứu mỹ nhân, giờ lại chê anh không lịch sự ư?
Anh ôm cô vào lòng, rồi khóa bờ môi cô bằng một nụ hôn dài và ướt át.
Con người cảm thấy sảng khoái nhất là lúc tự nhiên tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu, rồi lười biếng hỏi người bên cạnh: “Mấy giờ rồi?”
“Mười một giờ hai mươi.”
Cố Yên sững sốt, không phải vì thời gian đã muộn mà vì trả lời cô là một giọng nữ dịu dàng.
Quả nhiên, vừa ngồi dậy, cô đã thấy ngay mỹ nhân Trần Doãn Chi – trợ lý của Lương Phi Phàm đang đứng ở cạnh giường. Hôm nay cô ta mặc một bộ đồ công sở màu xanh, trông rất mát mẻ, dễ chịu, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng khiến cô ta trông tràn đầy sức sống.
“Đây là mấy bộ quần áo tôi vừa mới mua cho Cố tiểu thư, cô chọn lấy một bộ thử xem có vừa không.” Vừa nói cô ta vừa chỉ về đống đồ đang treo ở đầu giường. “Ở đây có cả nội y. Bữa sáng nửa tiếng sau sẽ được mang tới. Cố tiểu thư, cô còn cần gì nữa không ạ?”
Thuốc tránh thai ư? Giống như thời phong kiến, hoàng đế sủng ái phi tử, sau đó sẽ có người tới hỏi, có giữ lại hay không? Vị hoàng đế trẻ tuổi nhẫn tâm lắc đầu, liền đó sẽ có người mang đến một bát thuốc màu đen, cung kính và chờ đợi vị phi tử kia uống hết rồi mới rời đi.
Mặt Cố Yên nóng bừng, hai chân như mềm ra, hai tay bám lấy mặt bàn, gằn từng chữ với Trần Doãn Chi: “Gọi Lương Phi Phàm đến gặp tôi!”
Trần Doãn Chi mắt to mắt dẹt, cái gì mà Lương Phi Phàm chứ? Giọng điệu gì thế, ngay cả tên cúng cơm của tổng giám đốc mà cô cũng có thể gọi ra một cách tùy tiện như thế hả. “Cố tiểu thư...”
“Im miệng! Đi ngay, đi gọi Lương Phi Phàm đến đây cho tôi!” Cố Yên cố gắng kiềm chế cơn giận dữ, vì nếu không như vậy, e rằng bát đĩa trên bàn sẽ không cánh mà bay thẳng vào gương mặt xinh đẹp của Trần Doãn Chi.
Mối quan hệ của Trần Doãn Chi tương đối tốt, nên mọi chuyện đều được mọi người bẩm báo tỉ mỉ, còn cuộc sống riêng của Lương tổng, tất cả chỉ quy về một câu: đừng có đắc tội với Cố tiểu thư.
Cho nên khi thấy Cố Yên nổi cơn thịnh nộ, cô ta chỉ còn cách gật đầu vâng lệnh.
Một lúc sau, Lương Phi Phàm hằm hằm bước vào: “Em làm cái gì thế hả! Tôi còn đang họp.”
Cố Yên vứt lọ thuốc về phía Lương Phi Phàm, anh giơ tay đỡ lấy, sắc mặt càng khó coi hơn: “Em không dịu dàng một chút được sao?”
“Lương Phi Phàm, rốt cuộc là anh muốn cái gì hả?” Cố Yên tức giận hỏi, chẳng phải tối qua hai người còn rất tâm đầu ý hợp sao.
“Cố tiểu thư, câu hỏi này đáng lẽ tôi phải hỏi cô mới đúng đấy?” Anh bình thản đút tay vào túi quần, hai chân bắt chéo đứng tựa vào bàn, vẻ mặt tỉnh bơ giống như công tử con nhà giàu qua đêm với gái bao, giờ muốn giũ bỏ trách nhiệm.
“Tôi cáu kỉnh gì thì cũng có giới hạn.” Cố Yên nghe anh gọi tiếng Cố tiểu thư lại càng thêm bực bội. “Anh đừng giở giọng trẻ con ra đây với tôi!”
Mặt Lương Phi Phàm biến sắc, ánh mắt sắc lẹm như muốn xông vào xé nát cô ra: “Cố Yên, chính em gọi tôi tới đây nói chuyện, tôi không đùa với em đâu, em muốn nói gì thì nói đi, nhanh lên, tôi còn phải đi họp.”
Anh chán ghét cảnh cô cứ tỏ ra giận dỗi rồi đổ tội cho mình, cho đến khi anh cảm thấy mình là kẻ gây sự trước.
Nhưng lần này thì khác, Cố Yên à...
“Tôi đã cho em cơ hội, em không nhận lấy. Còn tôi, tôi không muốn lãng phí mọi thứ với người con gái không để tôi trong tim người đó, hơn nữa, chúng ta đã chia tay rồi, hy vọng em chấp nhận sự thật đó, đừng đến đây chèo néo tôi nữa.” Lương Phi Phàm lạnh lùng nói.
“Chèo néo anh ư? Thế còn tối qua thì sao?