Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.
vừa tới nơi, Tang Tang đã chạy ra ngoài đón.
“Chào đại ca!” Tang Tang kính cẩn chào Lương Phi Phàm.
Lương Phi Phàm gật đầu một cách lạnh nhạt: “Hôm nay phải quấy rầy cô rồi.”
Cố Yên cũng cười tủm tìm chờ đợi Tang Tang chào mình và quả nhiên, Tang Tang nhìn sang cô, tươi cười nói: “Chào chị dâu!”
Cố Yên thoáng đỏ mặt còn Lương Phi Phàm lúc này mới khẽ nở nụ cười cực kỳ hiếm hoi giữa chốn đông người.
Đồ ăn được dọn lên nhanh chóng, Cố Yên vui vẻ vừa thưởng thức vừa khoa chân múa tay một cách rất thoải mái. “Lúc rảnh rỗi em vẫn hay tới đây giúp Tang Tang đấy. Tang Tang nấu ăn ngon lắm nhé, em học mãi mới được có vài món thôi.”
Lương Phi Phàm cảm động tới rơi nước mắt, anh ước gì mình có thể quay sang hỏi Tang Tang quán này trị giá bao nhiêu để xuất tiền mua luôn tặng người yêu. Quả thật, lâu lắm rồi anh mới được ngồi ăn uống và trò chuyện thoải mái như thế này với người yêu.
Cố Yên híp mắt cười như trẻ con được cho quà, miệng vẫn huyên thuyên về các món ăn. Lương Phi Phàm đặt đũa xuống bàn rồi cầm tay cô: “Nếu em thích quán ăn đến thế thì hay là em nghỉ việc ở Vi Bác đi, sau đó mở một quán như thế này mà làm.”
Cố Yên lắc đầu ngay lập tức: “Lúc này em không thể làm thế được bởi vì cha em đang bị ốm, là một thành viên trong gia đình, em có trách nhiệm phải giúp đỡ chị Minh Châu.”
Lương Phi Phàm nhếch miệng cười: “Anh nghĩ Cố Minh Châu muốn em làm chức khác chứ không phải chức phó tổng của Vi Bác đâu.”
“Chức gì ạ?” Cố Yên ngây ngô hỏi.
“Cố Yên, hay là em tới Lương thị nhậm chức phu nhân tổng giám đốc đi, có được không?” Câu nói buột ra khỏi miệng một cách dễ dàng nhưng ai biết được là lúc này, trái tim của Lương Tổng đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Cố Yên quay đầu lại: “Thế một năm anh trả em bao nhiêu?” Câu hỏi nghe chừng ngô nghê chứ thực ra trái tim cô cũng đang đập loạn lên trong lồng ngực.
“Toàn bộ Lương thị... và cả anh nữa.” Giọng anh trầm thấp tới mê người.
Bàn ăn của hai người ở ngay bên cửa sổ nên ngồi ở đây có thể nhìn thấy quang cảnh bên ngoài. Đang là đầu thu nên cây cối bắt đầu chuyển màu, từng đôi tình nhân nắm tay nhau đi dạo trên đường một cách yên bình và ấm áp. Ở bên kia đường là một quán cà phê với vài đôi bạn, vài đôi trai gái đang chụm đầu vao nhau trò chuyện, loáng thoáng đâu đây vang lên bài hát: “Em muốn hỏi anh rằng, anh yêu em nhiều tới mức nào, có giống như em đây, luôn yêu anh tới cuồng dại, si mê...”
Mắt Cố Yên hơi ươn ướt: “Anh thật là keo kiệt, chỉ mời có một bữa cơm thôi mà đã đòi mở miệng cầu hôn rồi, ít ra cũng phải quỳ xuống dưới chân em rồi dâng đủ chín trăm chín mươi chín đóa hồng chứ!” Ngữ điệu của cô rất bình thường như đang nói câu chuyện của ai khác nhưng chỉ bằng đó thôi cũng đủ khiến cho Lương Phi Phàm xúc động không nói lên lời..
Hai người không biết là ở trong góc của quán ăn, có ai đó đã chụp vội tấm hình ghi lại khoảnh khắc thiêng liêng của hai người rồi gửi qua chat cho ai đó.
Trên màn hình máy tính hiện lên dòng chữ Lý Vi Nhiên kèm theo một khuôn mặt cười: “Vợ à, ảnh đẹp ảnh đẹp, đôi chim bồ câu cầm tay nhau, hai mắt đẫm lệ, thật là cảm động tới tận trời xanh.”
“Anh nhớ lưu ảnh vào máy tính nhé!”
“Ừ, tất nhiên rồi vợ yêu! Ha ha, có tấm ảnh này, từ nay trở đi coi như hai ta có kim bài miễn tử rồi.”
...
Ăn xong Lương Phi Phàm muốn đưa Cố Yên đi đâu đó chơi hoặc trở về công ty anh nhưng Cố Yên từ chối và muốn trở về công ty ngay vì sợ chị gái mong ngóng tin tức tốt từ mình.
Đưa Cố Yên tới cửa công ty, Lương Phi Phàm không quên dặn dò: “Em không được tỏ ra gần gũi với cấp dưới là nam, không được đi ra ngoài xã giao với bất kỳ ai là nam, làm xong vụ thầu này thì phải lập tức xin từ chức, nhớ chưa nào?”
Cố Yên cười cười quay sang hôn anh một cái rõ kêu.
Lương Phi Phàm kéo cô về phía mình rồi cúi xuống hôn cô say đắm, một lúc sau mới cất giọng khàn khàn: “Anh đổi ý rồi, tốt nhất là bây giờ em đệ đơn từ chức luôn đi... Anh sẽ gọi điện cho Cố Minh Châu ngay lập tức, có được không Yên Nhi? Vụ thầu kia thì...”
“Không được đâu.” Cố Yên ngắt lời anh. “Ngay từ đầu chị Minh Châu đã nói với em là chị muốn chiến thắng một cách oanh liệt trong trận chiến này, anh mà ra tay giúp chị ấy chiến thắng một cách dễ dàng như thế thì không phải là làm uổng bao nhiêu tâm huyết của chị ấy hay sao?” Vẻ mặt Cố Yên lúc này đầy phấn chấn khiến cho cơn khát của anh càng dâng cao.
“Thôi được rồi, Lương Phi Phàm tôi đây xin mỏi mắt trông chờ ngày Cố tiểu thư chiến thắng khải hoàn.” Anh cười xòa.
Tời công ty, quả nhiên đúng như cô dự đoán, chị gái cô – Cố Minh Châu đang đập bàn đập ghế mắng mỏ đội nhân viên thất trận trở về từ Lương thị.
Cố Yên vừa đẩy cửa bước vào đã bị mắng xối xả: “Còn em nữa, hôm nay làm sao vậy hả? Ai đã làm gì em mà tự nhiên lăn ra ngất hả?” Cố Minh Châu như một lò lửa đang ngùn ngụt cháy.
Mồ hôi Cố Yên vã ra: “Chị à! Em... hôm nay em không được khỏe lắm.”
“Không khỏe ư?” Cố Minh Châu vừa nói vừa quăng tập giấy tờ lên