Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1290 lượt.
Lương Phi Phàm giơ một tờ văn bản lên, khẽ cười trào phúng: “Em không nghĩ em ngất ra đấy thì Vi Bác sẽ thắng đấy chứ?”
Cố Yên lườm anh một cái, cầm cốc nước đến bên Lương Phi Phàm, mạnh dạn hỏi: “Anh thấy Vi Bác và Diệu Lâm thì công ty nào có năng lực hơn?”
Lương Phi Phàm khẽ đẩy tập hồ sơ của Diệu Lâm lên phía trước thay cho câu trả lời.
Cố Yên nhíu mày: “Sao thế?”
“Lương thị thích hợp với những đối tác có cơ sở hạ tầng và nguồn nhân lực tốt. Thời gian gần đây, Cố Minh Châu hướng Vi Bác theo trường phái cách tân nhiều quá, điều này không phù hợp với một số công trình. Hơn nữa, về mặt nhân sự nắm nhiệm vụ trọng trách, Diệu Lâm chọn người cũng kỹ càng hơn Vi Bác.” Khi đề cập tới công việc Lương Phi Phàm nói chuyện rất nghiêm túc.
Cố Yên giận dỗi: “Ý anh là việc em gia nhập Vi Bác làm cho chất lượng nhân sự của Vi Bác giảm sút phải không?”
“Thế em không nghĩ vậy à? Theo em, lý do Cố Minh Châu đột nhiên lôi em về làm phó tổng Vi Bác là gì hả? Là vì trí thông minh vượt trội của em chắc?” Lương Phi Phàm đi thẳng vào vấn đề.
Cố Yên hơi ngượng ngùng, cô khẽ đẩy hồ sơ của Diệu Lâm về phía Lương Phi Phàm rồi phụng phịu: “Anh không thấy là em đã rất cố gắng hay sao...? Anh từ nhỏ tới lớn đều học chuyên ngành kinh doanh còn em đâu có được học gì về lĩnh vực này đâu... làm sao mà so sánh với nhau được?” Vừa nói cô vừa chớp chớp mắt nhìn anh với ánh mắt long lanh khiến Lương Phi Phàm lại nóng người lên vì ham muốn.
Cuối cùng anh cũng không kìm được cảm xúc, liền gạt đống hồ sơ sang một bên rồi ôm cô vào lòng dỗ dành: “Thôi được rồi, ngoan nào, giờ thì uống thêm chút thuốc cho khỏe hẳn đã. Mà bao lâu rồi em không uống thuốc hả?”
Nghe Lương Phi Phàm nói thế, sắc mặt Cố Yên lại chuyển sang màu trắng, cô lạnh lùng nói: “Em vẫn uống thuốc mà anh bảo Trần tiểu thư đưa cho em đều đấy chứ!” Hiển nhiên thuốc cô muốn nói tới ở đây là thuốc tránh thai mà Trần Doãn Chi đưa cho cô hôm nào.
Thực ra, từ khi Cố Yên ra ngoài ở, hằng tháng Lương Phi Phàm vẫn cho người đưa thuốc bắc đã sắc sẵn tới tận nhà cho cô vì bao năm này anh luôn lo lắng tới thể trạng yếu ớt của cô, đặc biệt là những vấn đề đặc thù của phụ nữ.
“Có điều, uống thuốc xong lại hay bị đau bụng khi đến tháng.” Cố Yên vừa nói vừa vân vê gấu áo, cũng nơi này, tháng trước Trần Doãn Chi đã mang thuốc tránh thai tới cho cô. Lương Phi Phàm vừa xoa xoa bụng cho cô vừa khẽ thở dài.
“Thôi em về công ty đây.”
Cố Yên cũng cảm thấy có gì đó không thoải mái nên muốn cáo từ, nhưng vừa nói dứt câu thì Lương Phi Phàm kéo cô trở lại. Anh ghé vào đầu vai cô thì thầm: “Em đang đau lắm à?”
Cố Yên nghĩ một lát rồi lắc lắc đầu: “Anh muốn nói về cái gì cơ?” Về thể xác hay về tâm hồn? Lương Phi Phàm không phải anh đã nói rằng từ giờ trở đi, chúng ta sẽ không còn liên quan tới nhau hay sao? Giờ anh lại tỏ ra quan tâm em như thế là ý gì chứ?
Cô còn chưa dứt lời thì bên vai phải bỗng đau nhói, hóa ra ai đó đang giận dữ cắn mạnh vào vai cô một cái. Bị đau, Cố Yên thét lên chói tai rồi đẩy mạnh anh ra. Cô kéo vai áo xuống nhìn “dấu vết” còn lưu lại, và đương nhiên, hành động đó càng làm Lương Phi Phàm nóng mắt, bởi hiển hiện trước mắt anh là một vùng da thịt trắng nõn với một dấu răng màu hồng như trêu ngươi người khác.
Vẫn từ phía sau, anh kéo áo cô tuột khỏi vai rồi khẽ hôn lên dấu răng, thì thào: “Cố Yên, nếu có thể, anh tình nguyện quên em đi, còn hơn giữ thân xác em ở bên cạnh anh... Em có biết em đã làm anh khổ sở đến thế nào không?”
“Em cũng có hơn gì đâu!” Cố Yên thì thào.
Lương Phi Phàm xoay ngược cô lại đối diện với mình rồi cúi xuống hôn lên đôi môi căng mọng của cô, lưỡi anh khẽ tách hai hàm răng của cô ra để luồn lách vào khám phá mật ngọt tỏa ra từ cô.
Cố Yên không phối hợp với động tác của anh, hơn nữa, cô còn ra sức đẩy anh ra khỏi cơ thể mình, đễn nỗi Lương Phi Phàm phải dùng tay giữ chặt lấy hai bàn tay đang không ngừng đánh vào ngực anh.
“Lương Tổng, ngài hôm nay thật là hưng phấn nhưng mời ngài nhìn lại tôi một chút, hôm nay tôi không có cảm giác hưởng thụ lắm...” Cố Yên hổn hển nói.
Lương Phi Phàm không những không dừng lại mà còn cởi hẳn cúc áo phía trước của cô rồi vùi đầu vào bờ ngực đang phập phồng của người yêu, thì thào: “Cô bé hay thù vặt!”
Cố Yên tức giận tới nỗi rơm rớm nước mắt, cô quay mặt sang chỗ khác, lạnh lùng nói: “Lúc cần người ta để thỏa mãn ham muốn thì gọi người ta là bảo bối, là bé ngoan, lúc xong rồi thì lại quay lưng ném thuốc tránh thai và chị phiếu lại... Lương Phi Phàm, anh coi tôi là hạng người gì hả?”
Nghe Cố Yên nói thế, Lương Phi Phàm mới dừng lại rồi ngẩng lên nhìn cô một cách chăm chú: “Cố Yên, em thay đổi rất nhiều rồi!” Hóa ra, cô bé của anh cũng đã biết suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ của hai người họ, thật chẳng giống một cô bé vô tâm, chẳng quan tâm tới mọi sự xung quanh như trước kia.
“Con người ta ai mà chẳng phải thay đổi, xung quanh chúng ta, mọi người đều thay đổi từng ngày. Phi Phàm, anh luôn nói em là đứa tùy hứng, nhưng em hỏi anh là ai cho em đặc quyền đấy