Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1271 lượt.

là khác người.”
Cố Yên cũng lạnh lùng đáp trả: “Vẫn còn thua xa Lương Tổng.”
Dung Nham thấy hai con hổ đang giơ nanh múa vuốt thì không khỏi toát mồ hôi lạnh. Vừa nãy, thấy mặt Cố Yên tái nhợt, anh ta sợ quá liền chạy đi báo cho Lương Phi Phàm. Không nằm ngoài dự đoán của anh, Lương Phi Phàm đang chủ trì một cuộc họp với đối tác cung cấp dầu mỏ bên Châu Phi qua cầu truyền hình, sau khi nghe tin, anh còn không kịp mặc áo khoác, vội vàng cho dừng cuộc họp rồi chạy ra ngoài kêu thư ký: “Gọi bác sĩ Trần đến ngay!”
Vậy mà khi nhìn thấy người tình bé nhỏ, anh lại làm ra vẻ lạnh lùng đến đáng sợ!
Jesscica kéo áo Cố Yên nhắc nhở: “Thôi, thôi, xin cô đấy, có gì về nhà hãy nói, sự thắng bại nằm trong tay cô đấy...”
Cố Yên như vừa trút được cơn giận, nghe Jesscica nhắc nhở, cô mới ý thức được việc Vi Bác đang rơi vào tình thế nguy hiểm, giờ phải làm sao đây? Cô nghĩ tới cảnh giờ về bẩm báo với chị gái là vì mình không kiềm chế được bản thân nên Vi Bác mới thất bại thảm hại thế này, với tính cách của chị Minh Châu, chị ấy không xé xác mình ra mới là lạ.
Bụng lại quặn đau, luồng gió lạnh tỏa ra từ những chiếc điều hòa khiến Cố Yên nổi da gà, mặt cô lại tái nhợt, biết làm sao bây giờ? Thôi, đành dùng khổ nhục kế như một kẻ tiểu nhân vậy.
Hoàng Dịch thấy tình hình Vi Bác diễn biến theo chiều hướng tiêu cực, trong lòng cảm thấy khoan khoái: “Ai lại dám đấu khẩu với cả Lương Tổng chứ?
Trong mắt Cố Yên như có gai, cô lườm ông ta một cái, món nợ lần trước cô còn chưa tính, lão lại cả gan trêu tức cô sao?
Cố Yên trừng mắt nhìn lão ta rồi đóng laptop lại, kéo ghế ra phía sau định bước đi thì huyết áp hạ xuống dẫn tới hoa mắt, chóng mặt. Tình trạng này giúp cô diễn càng giống như thật, vừa mới đẩy ghế ra, đi được hai bước thì một, hai, ba... người cô khuỵu xuống, một cánh tay rắn chắc đỡ lấy cô, mùi hương quen thuộc tràn vào khoang mũi khiến cô cảm thấy rất ấm áp.
Cố Yên nhắm mắt, mặt cọ cọ vào ngực anh, tuy là giả vờ nhưng lượng máu mất nhiều khiến cô tụt huyết áp thật, người cô cũng trở nên mềm nhũn.
Lương Phi Phàm nhíu mày nhìn cô gái nhỏ bé đang nằm gọn trong lòng anh, bờ môi trắng bệch, răng cắn chặt như vô cùng đau đớn. Quá lo lắng, anh liền đạp cửa, bế cô ra khỏi phòng, nhưng vẫn không quên quay lại ném cho Hoàng Dịch một ánh mắt sắc lạnh và gằn lên từng chữ: “Cố Phó tổng tính thế nào đây?”
Hoàng Dịch vốn cười Minh Châu bày trò ma mãnh, không đáng mặt anh hùng. Chuyện tình ám muội giữa Yên Phó tổng và Lương Tổng, lão có nghe phong phanh, nhưng chỉ nghĩ đó là kế treo đầu dê bán thịt chó của Cố Minh Châu, thái độ lúc đầu của Lương Phi Phàm đối với Cố Yên khiến lão càng yên tâm, vậy mà... chẳng ai có thể ngờ được... Đúng là trời đất đảo điên hết rồi...
Hoàng Dịch cười gượng gạo, lắp bắp: “Không có gì... Không có gì!”






Lương Phi Phàm bế Cố Yên chạy một mạch về văn phòng tổng giám đốc.
Cố Yên ngoan ngoãn rúc vào vòng tay ấm áp của anh. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, cô hơi rên lên vì bị cơn đau hành hạ.
“Nằm ngoan nào!” Lương Phi Phàm ấn cô xuống giường.
“Em không phải bị ốm đâu...” Vừa nói cô vừa nhìn xuống tấm ga giường với ánh mắt ảo não. “Em đến tháng rồi.”
Lương Phi Phàm lúc này mới vỡ lẽ vì tháng nào cô cũng đau tới mức này, anh vội cầm bộ đàm lên nói: “Thư ký Lâm, vào đây nhờ chút.”
Xong xuôi, Lương Phi Phàm kéo chăn đắp lên người cô, rồi anh nằm xuống ôm lấy cô. Cô lại rúc vào ngực anh ngủ ngon lành.
Dưới lầu.
Mội ánh nhìn đều đổ dồn về phía Dung Nham.
Hoàng Dịch cũng hốt hoảng nhìn anh.
Dung Nham giơ tay, đứng lên nói: “Thưa các vị, hai đại boss không có mặt ở đây, chúng ta lại tiếp tục vào hôm khác vậy.”
Jesscica hớn hở thu dọn đồ đạc rồi ra về, trong khi Hoàng Dịch lo lắng. Đợi nhóm người Jesscica đi khỏi, lão ta mới túm lấy Dung Nham: “Nhị thiếu gia, mong ngài chỉ giáo cho chúng tôi.”
Dung Nham trầm tư suy nghĩ, một lát sau mới ngẩng lên nhìn Hoàng Dịch, nói: “Ông cũng thấy rồi đấy, đừng nói đến gói thầu này, ngay cả Lương thị, chỉ cần Cố Yên muốn, Lương Phi Phàm cũng sẽ mang tới dâng cho cô ấy. Hai người họ đang chiến tranh lạnh, nên ông nhanh chóng bắt lấy cơ hội này, đánh nhanh thắng nhanh, may ra còn chút hy vọng.”
Việc này Dung Nham rất khó nghĩ, bởi Hoàng Dịch có mối quan hệ thân thiết với ông nội anh. Ông nội đã lên tiếng yêu cầu anh phải giúp đỡ Hoàng Dịch, mà anh thực lòng cũng không muốn đại ca và Cố tiểu thư cứ giận dỗi mãi thế này, thật là mệt mỏi.
Trong phòng ngủ của tổng giám đốc, Cố Yên dần tỉnh dậy. Cô lập tức thấy lưng đau ê ẩm, thân dưới cũng rất khó chịu, trằn trọc mãi mà không sao ngủ tiếp đươc.
Lương Phi Phàm thấy cô từ phòng ngủ đi ra liền nhấn bộ đàm nói với thư ký Lâm: “Mang đồ vào đây cho tôi!”
Thư ký Lâm nhanh chóng mang cốc nước đường hòa sẵn mấy vị thuốc đông y vào, còn mang cho cô mấy chiếc bánh ngọt, loại mà cô vẫn thích ăn.
Cố Yên bưng nước đường lên, vị hơi đắng khiến cô nhăn nhó.
“Anh nhìn gì thế? Mặt em khó coi lắm sao?”