Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.

chứ, cô thầm nghĩ như vậy.
“Chị, đêm nay em ở lại đây, ngày mai em sẽ tự nói chuyện với cha.” Cố Yên nói.
Cố Minh Châu nhắm mắt nghĩ ngợi hồi lâu: “Ừ, cũng được.” Cô đứng dậy đi vào phòng. “Chị đi thu dọn một chút, tối nay hai chúng ta cùng ngủ ở đây.”
Cố Yên gật đầu. Cô ngồi thêm một lát rồi ra khuôn viên gọi điện cho Lương Phi Phàm nói rằng tối nay không đi được.
“Anh đến đón em rồi sáng mai lại đưa em đi sớm được không?” Qua điện thoại cũng tưởng tượng ra anh đang chau mày.
Cố Yên khẽ cười: “Em phải nói chuyện cụ thể với chị gái về tình hình của cha, có thể ông có chút hiểu nhầm. Thế này đi, trưa mai em sẽ đi ăn với anh nhé?”
Lương Phi Phàm “ừ” một tiếng rồi giải thích một chút cho cô yên tâm: “Vài ngày trước, Cố Minh Châu cũng mới nói với anh về tình hình của bác Cố, anh cho là bác Cố chỉ nhất thời cố chấp thôi. Minh Châu có thể giải quyết được, gần đây em lại bận lo cho đám cưới nên anh chưa nói với em. Yên Nhi?” Cô im lặng hồi lâu nên anh phải gọi xem cô còn nghe máy không.
“Vâng, em vẫn đang nghe. Em không trách anh đâu, tuy nhiên, anh và chị đừng giấu em như vậy, em sẽ không vui đâu. Chị gái và cha không dễ tình cho lắm, anh cũng không nên giúp chị ấy giam lỏng cha như vậy.”
Lương Phi Phàm im lặng rất lâu, rồi nhẹ nhàng nói: “Đúng thế, anh sai rồi.”
“Phi Phàm, em biết anh có thể giải quyết rất nhiều việc cho em, nhưng kết hôn là việc của hai chúng ta, dù thế nào đi chăng nữa, em hy vọng anh sẽ để em cùng đối mặt, dù em chỉ ở bên nhìn anh thôi cũng được. Có được không?” Giọng cô nhẹ nhàng, êm ái, trong buổi đem dịu dàng lại càng lay động lòng người.
Lương Phi Phàm nở nụ cười rồi “ừ” một tiếng, hai người không còn gì để nói mà chỉ nghe hơi thở của nhau qua điện thoại.






Cố Yên tắm xong, vừa lau mái tóc ướt vừa bước vào phòng, ngoài ban công có đốm sáng lờ mờ của đầu thuốc lá. Cố Yên đẩy cửa bước ra, nhẹ nhàng quở trách: “Chị… đừng hút thuốc nữa!”
Cố Minh Châu đang thất thần, khi điếu thuốc trong tay bị Cố Yên giật lấy cô mới tỉnh táo đôi chút. Mặc kệ Cố Yên dụi tắt điếu thuốc đang cháy dở, cô cười và nói giọng khàn khàn của người hút thuốc: “Tiểu Yên, mấy đêm nay chị đều mơ thấy dì Nguyễn. Dì ấy dặn dò chị phải tổ chức đám cưới cho em thật chu đáo… Hôm nào chúng ta đi thăm dì ấy nhé, chắc hẳn dì ấy không yên tâm về em. Trước kia dì ấy thường nói, khi chúng ta kết hôn phải thế này thế kia, bây giờ… cuối cùng cũng kết hôn thật, dì ấy nhất định sẽ cảm thấy rất vui.”
Cố Yên vắt khăn tắm lên vai, ngồi xuống bên cạnh Cố Minh Châu, gật đầu không nói. Dì Nguyễn, người bạn thân nhất của cô và chị gái, tại sao lại không hiện về trong giấc mơ của cô nhỉ? Cố Yên thở dài rầu rĩ.
“Em cảm thấy cuộc đời mình đau khổ nhất khi nào? Khi mẹ mất hay khi dì Nguyễn mất?” Giọng Cố Minh Châu rất mông lung trong đêm tối.
Cố Yên nhắm mắt lại, suy nghĩ rất lâu rồi khẽ đáp: “Thực ra, cái chết không phải thứ khiến em đau khổ nhất. Con người ai rồi cũng phải chết… Lúc em đau khổ nhất là khi Phương Diệc Thành bỗng nhiên biến mất. Lúc đó cha bị đưa đi rồi, dì Nguyễn thì ngã bệnh, chị suốt ngày không có ở nhà, mỗi ngày em đều thấy mâu thuẫn, muốn anh ấy quay về nhưng lại hận anh ấy… Biết rằng anh ấy không hề sai nhưng lại chẳng biết nên trách ai ngoài anh ấy… Lúc ấy em cảm thấy mình sống thật vô nghĩa…” Các ngón tay cô dụi dụi điếu thuốc của Cố Minh Châu trong gạt tàn một cách vô thức.
“Chị cũng phải công nhận rằng, lúc đầu, khi đưa ra quyết định như vậy thì tám mươi phần trăm đơn giản chỉ là một vụ giao dịch, hoàn toàn không xuất phát từ hạnh phúc của em, hoàn toàn không biết được sau này hai người sẽ hợp nhau, có thể nói, khi đó chị có ý nghĩ là phải hy sinh em. Cố Yên, chị rất xin lỗi, cho dù giờ đây em đang rất hạnh phúc nhưng mỗi khi nhớ tới chuyện này, chị lại thấy vô cùng có lỗi.”
“Chị! Rốt cuộc chị đang nói thật đấy chứ?” Cố Yên sờ lên tai mình, cảm thấy thật ngạc nhiên, quả thực là giờ đây cô cũng không dám tin vào tai mình.
Cố Minh Châu gật gật đầu, mắt vấn hướng xuống đất: “Rất lâu sau này cha mới biết và trăn trở về chuyện này, bao nhiêu năm nay ông vẫn cảm thấy hổ thẹn và không dám đối mặt với em. Ông luôn cho rằng chị đã bán đứng em, em đi theo Lương Phi Phàm là một sai lầm. Huống hồ em cũng biết, ông rất quý Phương Diệc Thành, cho dù tất cả chuyện này có thể nói đều do Phương Diệc Thành gây ra. Ông luôn cảm thấy em phải chịu ấm ức vì mình… Hiện giờ, sau khi thảo luận thì tổ chuyên gia gồm rất nhiều bác sĩ giỏi do Lương Phi Phàm mời từ châu u tới nói rằng tế bào ung thư trong cơ thể cha sơ bộ đã được khống chế, tác dụng của loại thuốc mới rất tốt cho bệnh tình của ông, cho nên có thể tiến hành phẫu thuật cắt bỏ các khối u di căn. Đúng lúc bọn em muốn kết hôn, cha cho rằng chị lại muốn đem em ra để trao đổi, cho nên ông kiên quyết phản đối. Bao lâu nay chị vẫn giấu em và ông ấy, cuối cùng thì cũng không giấu được nữa.”
Cố Minh Châu đã nói ra hết mọi chuyện, lòng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, cô đứng dậy


Lamborghini Huracán LP 610-4 t