Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1309 lượt.

Yên thay đồ xong liền xuống bếp kiểm ta, Lương Phi Phàm mặc đồ ở nhà, quay người về phía cửa, những ngón tay thon dài đang thái rau, dáng vẻ trông vẫn rất khí khái kiêu ngạo, tuấn tú bất phàm.
Cố Yên kẽ ho một tiếng, bước tới ôm eo Lương Phi Phàm từ phía sau. Lương Phi Phàm ngoảnh mặt lại hôn cô: “Còn món canh nữa là xong, chúng ta ăn trong phòng nhé?”
Cố Yên đồng ý nhưng vẫn chưa chịu đi mà đứng bên cạnh anh. Trong phòng bếp lổn nhổn toàn là dao, Lương Phi Phàm vừa phải canh lửa vừa lo va vào cô, vất vả lắm mới làm xong cơm tối.
Hai người ăn tối trong căn phòng thắp đầy nến lung linh.






Vận động mạnh suốt cả đêm nên một người cường tráng như Lương Phi Phàm cũng ngủ gục đến khi mặt trời mọc bằng ba cây sào. Trong lúc mơ màng, anh nghe có tiếng người khẽ đi lại ngoài cửa, anh cựa quậy làm Cố Yên đang nằm trong lòng mình cũng thức giấc.
Lương Phi Phàm bị thân thể mềm mại của Cố Yên quấn lấy, anh mỉm cười rướn người hôn lên mặt cô, ôm cô vào lòng dỗ dành bằng những lời ngọt ngào nhất.
Người quản gia thấy trong phòng đã có tiếng động, vội vàng bước tới, khẽ gõ cửa. Lương Phi Phàm kéo chăn che kín cơ thể không mảnh vải của Cố Yên, chỉ còn để lộ ra cái đầu nhỏ bé: “Vào đi.”
Người quản gia vội vàng đưa hai chiếc điện thoại đã đổ chuông liên hồi suốt từ sáng cho cô hầu gái mang vào. Lương Phi Phàm nhận lấy rồi xem, cuộc gọi cho anh là của thư ký Lâm và mấy vị giám đốc cấp cao, chắc là vì lễ ký kết hợp đồng chiều nay, anh vốn định buổi sáng giải quyết từng vụ một nhưng tối qua mùi vị của cô quá ngọt ngào khiến anh thử đi thử lại vẫn không đành lòng dừng lại, hai người vật lộn mãi tới khuya mới ngủ, đến công việc buổi sáng cũng phải lùi lại.
Thử xem cuộc gọi nhỡ trong điện thoại của Cố Yên, tất cả đều đến từ một số lạ không tên, Lương Phi Phàm hơi nhíu mày, cô hầu gái vội vàng lui ra, vừa đi vừa quan sát dấu vết còn để lại trong phòng. Trên nền nhà là đống quần áo quấn vào nhau, trên chiếc bàn thấp nào là nến, nào là thức ăn lộn xộn cả đống, trên giường cũng đã thành một mớ hỗn độn, trên tấm thân lõa lồ của ông chủ là những vết cấu đỏ chót… Yên tiểu thư quả thật là bạo lực, chả trách mọi người đều sợ cô như vậy!
“Có!” Cố Yên trả lời dứt khoát rồi quay sang bên trái, tới chỗ giá để giày để chọn giày, anh ôm lấy cô không nỡ buông ra.
Thói quen chọn quần áo, giày dép của Cố Yên rất tệ, cứ lấy xuống xem xong không thích là thẳng tay vứt bừa. Đợi cô chọn được bộ quần áo vừa ý thì khắp phòng giống như bị xới tung lên. Mỗi ngày có hai người giúp việc phải mất nửa ngày mới dọn xong đống quần áo của cô. Sau khi dọn ra ở riêng, mỗi ngày cô đều lục tủ quần áo, xong chẳng có ai dọn, đến hôm sau cô lại tìm quần áo trong mớ hỗn độn đó. Sau này về ở với Cố Minh Châu, không biết có phải do bị mắng nhiều quá nên mới đỡ hơn một chút.
Lương Phi Phàm thấy cô chọn loạn cả lên, dù anh biết mỗi lần ra ngoài cô đều như vậy nhưng anh vẫn thấy không thoải mái. Chẳng lẽ đi gặp Phương Diệc Thành thôi mà cũng phải ăn diện như vậy sao? Nhưng do hai người đã bao lần cãi vã vì Phương Diệc Thành, sau khi bình tĩnh lại, anh thấy nguyên nhân vấn đề là do anh chưa thật sự tin tưởng. Nói chung anh có cảm giác không yên tâm, cứ nghĩ đến cảnh đôi thanh niên nam nữ trời sinh một cặp ấy đắm đuối nhìn nhau, anh chỉ hận mình không thể dùng dây thừng trói chặt Cố Yên bên mình, chẳng cho cô đi đâu nữa, ngoài anh ra không được tới gần ai hết.
Nhưng chẳng bao giờ anh có thể trói cô được, đã sắp làm đám cưới rồi, một chút tin tưởng lẫn nhay như vậy mà anh cũng chẳng có thì thật đáng hổ thẹn. Huống hồ đối với Phương Diệc Thành, lập trường của Cố Yên luôn rất kiên định.
Cuối cùng Cố Yên cũng đã chọn được quần áo, giày dép vứt cả lên giường. Cô quay lại ôm lấy anh chàng đang chau mày suy nghĩ với vẻ khó chịu ở đằng sau: “Đồ ích kỷ, đã suy nghĩ xong chưa nào? Em và Phương Diệc Thành hẹn gặp ở khu số bảy – Thành Đông đấy, món kem ở đó rất ngon, anh có muốn em đưa đi cùng không?”
Nghe giọng điệu lừa bịp của Cố Yên, Lương Phi Phàm không nín được cười, anh ấn vào mũi cô rồi ôm thật chạt: “Không đi, chồng của em còn bận kiếm tiền để mua cho em thật nhiều kem.” Buổi chiều anh cũng thực sự bận nhiều việc, hơn nữa, anh cũng nên học cách để cô tự do.
“A, hôm nay thùng dấm to hết ghen rồi à?” Cố Yên tròn mắt kinh ngạc không biết thật giả ra sao.
Lương Phi Phàm càng cười lớn, ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô rồi chăm chú nhìn cô: “Anh biết trước kia anh đã quá ích kỷ, anh nhất định sẽ sửa dần dần, sẽ học cách che chở em. Có thể anh chưa thể thích ứng ngay được, có thể đôi lúc anh vẫn ngang ngược khiến em phải buồn… Cho nên, dù có chuyện gì đi nữa, em cũng phải nói cho anh biết, nói cho anh biết suy nghĩ của em, chúng ta chắc chắn sẽ chọn được cách thích hợp nhất để chung sống, có phải không nào? Hơn nữa, chúng ta vẫn còn cả đoạn đường dài để cùng nhau trải qua cơ mà.”
Anh bộc lộ tình cảm từ đáy lòng mình thật sâu sắc và dịu dàng. Cố Yên thấy sống mũi cay cay,