Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.
cô không biết phải nói gì, chỉ khẽ “vâng” một tiếng rồi quay lại thay quần áo. Lương Phi Phàm cũng im lặng giúp cô kéo khóa và chỉnh lại áo, rồi ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn lên tóc và má cô. Cơn gió nhẹ buổi trưa mang theo hương vị của ánh mặt trời ấm áp luồn qua khe cửa vào phòng, cả căn phòng yên lặng, tình yêu đẹp như đã được thời gian mài giũa, thật lung linh.
Phương Diệc Thành vẫn rất nho nhã, lúc Cố Yên tới, anh đã ngồi ở ghế và nhâm nhi tách trà, mắt nhìn ra cửa sổ như đang suy nghĩ chuyện gì.
“Anh đã gọi một ly sò tuyết đường phèn cho em rồi đấy, em xem có dùng thêm gì nữa không?” Anh kéo ghế cho Cố Yên rồi đưa cô thực đơn. Cố Yên vừa ăn xong nên lắc đầu không gọi thêm gì.
“Anh tìm em có việc gì thế? Muốn tặng quà cưới cho em à?” Tâm trạng Cố Yên đang rất vui, cô vừa cười vừa nói đùa với anh,
Cánh tay đang rót trà của Phương Diệc Thành hơi run nhưng rồi trở lại trạng thái bình thường, anh nở nụ cười ấm áp: “Em quyết định cưới vào ngày nào?”
“Ngày Mười lăm tháng sau.”
Phương Diệc Thành nhìn lá trà nổi lên trong ly, khẽ thở dài: “Anh ta cũng thật khéo.” Ngày Mười lăm tháng Mười cũng là sinh nhật Cố Yên.
“Ngoài phong bì ra em còn muốn quà gì nữa?” Anh cũng chẳng biết có thứ gì mà Lương Phi Phàm không thể mua cho cô nên hỏi thẳng xem cô thích cái gì, chỉ cần cô nói ra, dù có lên trời hay xuống biển anh cũng sẽ đi tìm bằng được.
Cố Yên cười mắng: “Phương Diệc Thành, anh đúng là không thật lòng chút nào, quà thì đương nhiên là em muốn anh tặng em một món thật bất ngờ rồi.”
“Ha ha!” Anh cười. “Được, anh nhất định sẽ tặng em một món quà bất ngờ. Việc chuẩn bị đám cưới Lương Phi Phàm lo hết à? Anh thấy chú Cố có vẻ nhàn rỗi, ngày nào cũng ngồi uống trà, đánh cờ với cha anh.” Phương Diệc Thành nhấp một ngụm trà, đầu hơi cúi dưới cái bóng của khung cửa nên không nhìn rõ vẻ mặt.
“Làm gì có chứ! Mấy tháng nay Lương Phi Phàm đều rất bận, anh ấy nói muốn để dành thời gian để đi hưởng tuần trăng mật, chỉ có thể tranh thủ chút ít thời gian ngoài giờ tới hỏi han một tí thôi. Việc bố trí, sắp đặt cho đám cưới là do Lý Vi Nhiên và Kỷ Nam phụ trách, Dung Nham lo khách khứa, Tần Tống và Trần Ngộ Bạch lo chương trình hôn lễ, còn rất nhiều việc phải lo, chị Minh Châu cũng hay tới giúp. Còn em thì chỉ làm mấy việc lặt vặt và cho ý kiến thôi."
Cố Yên nhắc đến việc trọng đại của mình mà có vẻ như vui buồn lẫn lộn. Lương Phi Phàm thương cô bận rộn, bảo rằng làm gì có chuyện cô dâu phải lo những thứ này, cứ để bọn họ lo là được rồi. Nhưng cô thích như thế, tâm trạng khi sắp đi lấy chồng khiến người ta cảm thấy bận rộn, giống như tất cả những thứ tốt đẹp cần phải tích tụ từng chút một để rồi dần hình thành một khối, đánh dấu từng bước chân đến bến bờ hạnh phúc. Dù rằng, những ý kiến cô đưa ra thường khiến Dung Nham và mọi người thở dài ngao ngán. Trời đã sinh Cố Yên sao còn sinh mấy người bọn họ để phải chịu khổ sở cơ chứ!
Cố Yên nghĩ rằng anh chỉ hỏi qua vậy thôi nên cô chỉ than thở vậy. Phương Diệc Thành bỗng nhiên cười thành tiếng, có lẽ anh đã ở quan trường lâu rồi nên quen cách nói chuyện có bước ngoặt, nhưng đây lại là Cố Yên… Xem ra hai người họ càng ngày càng cách xa nhau.
“Chú Cố không đồng ý chuyện kết hôn của hai người đúng không?” Phương Diệc Thành không cười nữa mà hỏi thẳng vào vấn đề.
Cố Yên cau mày, “vâng” một tiếng: “Mấy hôm nay em muốn đến gặp cha để nói chuyện nhưng sức khỏe ông không tốt, có nhiều chuyện ông nhìn nhận rất bi quan và suy nghĩ quá nhiều.”
“Chỉ thế thôi sao?” Phương Diệc Thành không tỏ vẻ bất ngờ, anh nhìn thẳng vào mắt Cố Yên, kín đáo thăm dò. Tâm trạng cô bị kích động liền đổi giọng gay gắt, quẳng cái muỗng sứ trong tay vào bát, giọng nói lanh lảnh khiến người nghe phát sợ: “Chẳng lẽ còn thế nào nữa? Rốt cuộc thì anh muốn nói gì? Cứ úp úp mở mở thấy ghét!”
Phương Diệc Thành bị cô công kích, thở dài một tiếng, anh đã quá quen với việc Cố Yên cứ nói được vài câu là xù lông lên rồi: “Em biết lý do chú Cố phản đối đám cưới của em không? Ý anh là suy nghĩ thật trong lòng ông ấy.”
“Chẳng phải là đem em ra trao đổi với Phi Phàm để cha được cứu ra hay sao? Không cần phải giấu em, nếu lúc đó có nói cho em biết thì em cũng tình nguyện làm vậy để cứu cha. Tình huống lúc bấy giờ, lẽ nào chị ấy còn có cách khác sao? Hơn nữa, anh dựa vào đâu mà trách chị ấy chứ? Lẽ nào anh cho rằng, bảy năm qua, nếu không có Lương Phi Phàm thì em vẫn đợi anh sao?” Cố Yên ngồi dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, hếch chiếc cằm nhỏ lên cao.
Cô cứ tưởng lần trước cô đã nói đủ rõ ràng với anh rồi, cứ tưởng rằng lần nay anh hẹn gặp cô là thành tâm chúc phúc cho cô. Anh làm cô tức chết đi được, anh vẫn còn muốn ngáng chân, sao anh không nghĩ xem, tất cả những chuyện này chẳng phải do chính anh ta gây ra hay sao?
Phương Diệc Thành ngồi im nhìn cô hồi lâu rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ với ánh mắt sâu lắng: “Anh làm sao dám nghĩ như thế… Nói như vậy có nghĩa em đã biết chuyện này rồi à? Và em cũng không trách chị ấy. Em không trách chị ấy… Ha ha, Cố Yên, quy chuẩn tha t