Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341289

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.

n hôn nhân của em ấy đã được định đoạt rồi, cha hãy tiếp nhận đi."






Một nhóm bác sĩ mệt mỏi từ phòng cấp cứu đi ra, người đang xoa xoa cái mũi vừa to vừa đỏ, nói tiếng Trung tốt nhất nhóm là bác sĩ Roal, ông than thở với Cố Yên: “Chẳng phải đã nói trước rồi sao, đừng có làm ông ấy bị kích động! Sao lại làm ông ấy ngất đi thế này? Tỷ lệ độc tố trong bạch cầu lại tăng, kiểu này tôi không xong rồi, ông chủ Lương nhất định sẽ gõ vào đầu tôi.”
Bác sĩ Roal đang có một công việc ổn định và một gia đình yên ấm, hạnh phúc ở bên Mỹ, nếu không vì sợ Lương Phi Phàm, ông sẽ không phải vượt nghìn dặm xa xôi mang loại thuốc mới này đến đây để cứu một ông lão sắp chết.
“Vậy bây giờ phải làm sao?” Cố Yên vẫn còn hoảng, chị Minh Châu vừa đi khỏi thì cha đã ngất rồi, cô kêu lên sợ hãi. Cha giống như ngọn núi cao đổ ập xuống ngay trước mặt cô, lúc đó, trong lòng Cố Yên tràn ngập cảm giác tội lỗi.
Bác sĩ Roal gãi tai, ngập ngừng, viện trưởng đứng bên cạnh thấy vậy liền giải thích thay ông: “Phải nhanh chóng làm phẫu thuật. Thuốc đang sử dụng hiện nay là sản phẩm nghiên cứu mới nhất chưa được kiểm nghiệm lâm sàng lần thứ tư, chúng tôi không chắc chắn là tính kháng độc của thuốc kháng sinh có phù hợp với khả năng chịu đựng theo tiêu chuẩn của cơ thể con người hay không, nhưng giai đoạn hiện nay, lượng thuốc ngày càng lớn, nếu đã đến giới hạn, một khi cơ thể đã có tính kháng thuốc thì tế bào ung thư sẽ phản công lại mạnh hơn, như thế, việc tiến hành phẫu thuật sẽ gặp trở ngại. Lúc đó, dù ông Lương có phá nát bệnh viện của chúng tôi, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.” Giám đốc bệnh viện và bác sĩ Roal thể hiện rõ sự sợ hãi đối với người đe dọa họ còn hơn cả đối với căn bệnh ung thư mà họ đang bó tay.
Cố Yên đau đầu nghe họ than vãn, một lát sau mới thấy đỡ hơn. Qua cửa kính của phòng cấp cứu, Cố Yên nhìn thấy cha nằm trên giường bệnh. Ông nằm đó như khúc gỗ, thân thể bị bệnh tật giày vò đến héo mòn, không còn là Cố Bác Vân đội trời đạp đất của ngày xưa nữa. Cảm giác cái chết đang đến mỗi lúc một gần, những người chưa từng ở vào tình cảnh như ông thì chưa hiểu được. Thân phận làm con, đến lúc này e rằng đều phải mềm lòng, dù ông có cố chấp, có bất chấp đạo lý cỡ nào cũng trở nên hợp tình hợp lý vào lúc này.
Hai người thay quần áo xong đi xuống lầu, cơm tối đã được dọn sẵn.
Ban ngày Lương Phi Phàm bảo đầu bếp trong nhà làm đồ ăn nhanh đem vào bệnh viện, nhưng mùi của thuốc khử trùng khiến Cố Yên chẳng thiết ăn uống, cô ăn qua loa vài miếng rồi đặt sang một bên. Tối nay đều là những món mà thường ngày cô vẫn thích, nhưng vẫn chẳng thể nuốt trôi. Lần này về nhà, ngoài việc lấy mấy bộ quần áo để thay, cô còn định bàn chuyện hoãn đám cưới với Phi Phàm.
“Ăn cơm đi chứ? Sao còn ngây người ra thế…” Lương Phi Phàm đưa tay vân vê chiếc cằm gần đây đã gầy đi của cô, anh ân cần múc thêm cho cô một bát canh.
Cố Yên nhấp một ngụm rồi đặt xuống, hay là bây giờ nói chuyện với anh luôn, nhân lúc tâm trạng anh đang vui: “Phi Phàm…”
“Sao em?” Anh mỉm cười nghi ngại, nhắc nhở cách xưng hô của cô. Cố Yên không nhịn được cười, buông thìa canh trong tay ra, đưa tay ngoắc vào ngón tay anh, lắc lư cái đầu như một đứa trẻ: “Ông xã, em muốn bàn với anh một chuyện được không?”
Cố Yên vừa mới được Phi Phàm yêu một cách nồng nàn, mặt đỏ ửng, giờ nũng nịu nói với anh, yểu điệu gọi anh là “ông xã”, Lương Phi Phàm làm ra vẻ đắc ý, chiều chuộng, giờ cô muốn cái gì cũng được, miễn là không phải đòi lấy mặt trăng xuống!
“Em muốn… hôn lễ của chúng mình… có thể lùi lại một thời gian được không?” Nhân lúc ánh mắt anh vẫn đang dịu dàng như mặt nước mùa thu, Cố Yên dũng cảm hỏi.
Lúc này Lương Phi Phàm như bị dội một gáo nước lạnh, vô cùng bất ngờ.
Cố Yên nhìn thấy ánh mắt lãnh đạm của anh thì biết là không hay, tuy đã sớm biết anh nhất định sẽ không vui nhưng việc anh ngẩn ngơ như người mất hồn như vậy cũng khiến cô hơi do dự. Cô không muốn thấy anh đau khổ như vậy, chỉ vì cô không còn cách nào khác, lời giám đốc bệnh viện nói với cô hôm qua làm cô sợ.
“Anh tốn bao nhiêu tâm huyết để mời bác sĩ và tìm mua thuốc, hiện nay bệnh tình của cha khó khăn lắm mới có chút khởi sắc, việc phẫu thuật thật sự không thể kéo dài thêm được nữa. Chị và cha đều rất nóng tính, hôm qua đã to tiếng với nhau, cha lại còn đánh chị… Lần đầu tiên cha đánh chị ấy… Chắc chắn chị ấy rất đau lòng. Em là người đứng giữa, em thực sự cảm thấy rất mệt mỏi, Phi Phàm, anh ủng hộ em một lần đi được không?” Cô nói nghe thật đáng thương, gần như đang tha thiết cầu xin, giống như chú cún con vẫy đuôi về phía anh, cô cũng biết làm vậy thật thiệt thòi cho anh.
Biểu cảm ấm áp cuả Lương Phi Phàm dần nhường chỗ cho sự lạnh lùng, cuối cùng anh lặng đi hồi lâu, mím chặt môi, giọng nói cứng rắn mà miễn cưỡng: “Ý kiến của ai vậy?” Chắc chắn không phải là Cố Bác Vân, vì ông ấy chỉ có thể yêu cầu hủy bỏ hôn lễ, cũng nhất định không phải là Cố Minh Châu, vì cô ấy là người ủng hộ hai người họ, càng không


Duck hunt