XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.

ên đã trở về Vi Bác, cô mặc chiếc áo vest màu đen bó sát eo, bên trong mặc chiếc vát màu trắng dài đến đầu gối, tóc buộc gọn gàng, khuôn mặt trang điểm tinh tế không chê vào đâu được, tinh thần thoải mái. Lúc Cố Yên đến, Cố Minh Châu vẫn còn đang họp, đợi khoảng một tiếng sau cô mới ra.
"Chị rất bận, em muốn nói gì thì nói ngay đi. Việc lần trước đã nói rõ rồi, nếu em vẫn muốn làm theo cách cũ thì không cần nói nữa, tối nay chị sẽ quay lại bệnh viện, ai hơi đâu mà đi giận ông già ấy chứ! Chuyện phẫu thuật em không cần lo, chị đã có cách để đưa cha lên bàn mổ. Em cứ yên tâm cưới người em yêu là được rồi."
Cố Minh Châu nặng nề đặt mình xuống chiếc sofa trong phòng làm việc, cảm giác đề phòng trên khuôn mặt cuối cùng đã tan biến, một dòng suy nghĩ chợt lướt qua.
Cố Yên ngồi xuống chiếc sofa đối diện, hai chân bắt chéo rất ngay ngắn, hai tay đan vào nhau đặt lên đầu gối, giống tư thế chuẩn mực trong đàm phán: "Đám cưới của em hoãn lại rồi."
Cố Minh Châu không mở mắt, chau mày lại: "Em ngốc quá! Lại định làm cho chị thêm rối à?"
Cố Yên ôm chị, gối đầu lên đầu gói của chị, hít một hơi thật sâu, kiên nhẫn chờ chị suy nghĩ, không có gì tốt hơn là dành thời gian suy nghĩ cho thấy đáo.
"Chị hối hận rồi!" Cố Minh Châu than thở, kèm theo một nụ cười. "Lẽ ra chị không nên để em từ chức, cách em tư duy rõ ràng, rành mạch như vậy đã thuyết phục được chị, thực sự chị nên giữ em lại để nắm giữ việc đàm phán hợp đồng."
Cố Yên mỉm cười, cô biết rằng như thế có nghĩa là chị cô đã chấp nhận rồi. Cô ngẩng lên nhìn chị, Cố Minh Châu vỗ nhẹ lên má cô, ra hiệu cho cô đứng lên: "Chị còn nhiều việc cần phải giải quyết. Khoảng năm giờ em đến đón chị, hai chị em đi mua thức ăn nhé!"
Cố Yên đồng ý, ngồi một lát rồi đi ra ngoài.
"Tiểu Yên!" Cố Minh Châu gọi với theo, ngập ngừng một lát. "Em thật sự đã trưởng thành rồi!" Cố Yên cười hì hì, vẫy vẫy tay với chị rồi đi ra khỏi cửa.
Cố Minh Châu nằm trên chiếc ghế lớn, thầm vui mừng, cuối cùng thì con bé suốt ngày chỉ biết làm nũng, giở trò và hay nổi cáu này cũng đã lớn thật rồi, cũng đã biết dũng cảm đối mặt với những việc không như ý muốn, thậm chí còn biết dùng suy nghĩ và năng lực của mình để giải quyết vấn đề. Nó rốt cuộc không còn là con bé Cố Yên hễ có việc gì là lại giam mình trong phòng khóc lóc, suy tư nữa rồi. Có lẽ phải thật sự cảm ơn Lương Phi Phàm, phải có tình yêu sâu sắc như thế nào mới có thể tạo ra một Cố Yên trưởng thành như ngày hôm nay.
Cố Yên vội vàng tới Lương thị, đến cửa thang máy thì gặp một nhóm người của phòng thư ký đang hoang mang, lo sợ. Chắc Lương Phi Phàm lại bực tức vô cớ. Người đàn ông khó tính này, lúc nào không vui là lại giận cá chém thớt.
Thấy Cố Yên đến, bọn họ vừa mừng vừa lo. Trong tình cảnh này, ông chủ lại gặp Yên tiểu thư, nếu "thiên hạ thái bình thì cả nhà cùng vui", còn nếu như "có tuyết lại còn thêm sương thì gió mưa ắt sẽ càng lớn".
Cố Yên chào hỏi bọn họ rồi vào thẳng phòng làm việc của chủ tịch. Tài liệu, giấy tờ chất đống trên chiếc bàn lớn, Lương Phi Phàm bị che khuất ở phía sau, cau mày phê duyệt bản thảo trong tay, nhìn thấy Cố Yên đi vào, anh có chút ngạc nhiên.
"Em đến để rủ anh đi ăn cơm trưa!" Cố Yên đặt túi xuống, bước đến sau lưng Lương Phi Phàm, nhẹ nhàng bóp vai cho anh, cười dịu dàng. "Nghỉ một chút được không Chủ tịch Lương?"
Lương Phi Phàm mỉm cười, nhắm mắt tận hưởng bàn tay cô đang xoa bóp cho anh. Không lâu sau, tinh thần được thả lỏng, trong người sảng khoái, anh ngả người ra phía sau dựa lên người Cố Yên.
"Đợi một chút thôi, anh đang đợi một bản fax. À phải rồi, chú Cố thế nào rồi?" Lương Phi Phàm nhắm mắt, trầm giọng hỏi Cố Yên.
"Sức khỏe của cha ổn định hơn rồi, tối nay có thể chuyển về khu vực điều dưỡng để theo dõi tiếp. Vì không được phép kích động nên phải nhanh chóng làm phẫu thuật."
Lương Phi Phàm đương nhiên biết Cố Bác Vân đã ổn định lại rồi, anh mới là ông chủ của nhóm bác sĩ Roal nên nắm tình hình còn kịp thời và cụ thể hơn Cố Yên. Anh hỏi như thế, chẳng qua là để tìm chủ đề dẫn dắt tới câu nói tiếp theo cho hợp lý: "Vậy tối mai anh sẽ đến thăm chú Cố, nói chuyện với chú ấy một chút."
Bàn tay Cố Yên đang xoa bóp huyệt thái dương cho Phi Phàm bỗng dừng lại: "Em… hôm nay đã nói chuyện với cha rồi."
Phi Phàm vẫn nhắm mắt, mặt không chút biểu cảm. Cố Yên tiếp tục xoa bóp, dịu dàng nói: "Phi Phàm, cứ coi như anh nhân nhượng người già một chút có được không? Đừng đi gặp cha nữa, đợi cha phẫu thuật xong hãy nói được không?"
Lương Phi Phàm im lặng.
Trong lòng Cố Yên rất lo lắng, việc mà Phi Phàm đã quyết rồi thì khó có thể thay đổi được. Hơn nữa, anh cứ bất động thế này càng chứng tỏ anh chắc chắn sẽ đi. Anh định dùng cách gì thì Cố Yên không biết, nhưng cô tuyệt dối không muốn mạo hiểm như thế.
"Phi Phàm..." Cố Yên kéo tay áo anh, nửa như nũng nịu nửa như cầu xin, đối với anh thì đây là cách hiệu quả nhất. "Em xin anh đấy, được không? Cả thời gian phẫu thuật và giai đoạn hồi sức cùng lắm chỉ mất nửa năm thôi, anh chịu thiệt thòi chút được không?"