Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1298 lượt.
thể là Cố Yên, vì khi cô ấy hoảng hốt thì chẳng bao giờ đưa ra được ý kiến gì. Chẳng lẽ lại có người chỉ điểm, cô ấy không thể nghĩ ra nhanh như vậy được?
“Phương Diệc Thành có phải không?” Hôm qua, lúc Phương Diệc Thành hẹn cô, Phi Phàm đã cảm thấy có gì đó liên quan đến chuyện này rồi, nhưng anh đã nói là sẽ không ích kỷ nữa, sẽ để cô tự do.
“Này, anh lại giận rồi phải không? Chúng ta đã thống nhất là sẽ không cãi nhau vì chuyện này nữa mà.” Cố Yên vội vàng nhắc nhở anh, quả nhiên Lương Phi Phàm bình tĩnh lại một chút.
“Em và Phương Diệc Thành đã nói rất rõ ràng rồi, anh ấy cũng đã buông xuôi, anh không cần phải nghĩ ngợi chuyện này nữa. Trì hoãn hôn lễ là do anh ta đề cập đến, nhưng xuất phát điểm không phải là vì anh và em mà anh ấy lo lắng cho bệnh tình của cha. Hơn nữa em cảm thấy, căn cứ vào tình hình hiện nay thì đây là cách hợp lý nhất. Phi Phàm, mình đã sống với nhau lâu như vậy, hà tất phải nhất quyết cưới vào lúc này chứ, phải vậy không? Kết hôn hay không mình vẫn yêu nhau cơ mà.” Cố Yên đến ngồi cạnh Phi Phàm, nhẹ nhàng giải thích, giọng nói dịu dàng như cơn gió mùa xuân lướt nhẹ trên má. Lương Phi Phàm vẫn yên lặng không nói, rõ ràng là đang kiềm chế, nghe thấy câu nói cuối cùng của Cố Yên, anh ngẩn ngơ một lúc. Cố Yên vẫn kiên nhẫn ngồi đợi.
Khá lâu sau, sắc mặt của Lương Phi Phàm vẫn rất khó lường, anh cầm cốc nước lên uống một ngụm, tâm trạng khác hơn một chút, cuối cùng anh nói: “Anh cần suy nghĩ đã. Cố Yên, em nói anh không tin tưởng em, anh cũng biết tính khí của mình không tốt. Chuyện này… em cho anh thời gian suy nghĩ, mình sẽ nói chuyện sau, được chứ?”
Cố Yên khẽ gật đầu, cô cũng đã nghĩ đến tất cả những phản ứng có thể xảy ra của Phi Phàm sau khi nghe những gì cô nói, đây chính là phản ứng dịu dàng nhất có thể. Cố Yên cảm động vì anh không giận dữ, mà cố kìm nén cá tính của bản thân để suy nghĩ, điều này chứng tỏ những lời anh nói hôm đó không phải chỉ là nói suông, anh ấy thật sự đang thay đổi, luôn muốn dùng tình cảm để thu hẹp khoảng cách giữa họ, anh ấy thật lòng yêu cô.
Lương Phi Phàm lặng lẽ ăn cơm tối xong rồi lên thư phòng, đóng cửa lại. Cố Yên thu dọn mấy bộ quần áo để thay, lái xe của Phi Phàm đã đợi sẵn ngoài cổng, nói là do ông chủ Lương dặn dò, đã muộn lắm rồi, cũng nên cẩn thận, Yên tiểu thư không cần phải tự lái xe đâu.
Khi tới bệnh viện, Cố Bác Vân vẫn còn hôn mê sâu, hỏi gì ông cũng không trả lời được, sau nửa đêm lại bắt đầu sốt nhẹ, các bác sĩ phải vất vả rất lâu mới ổn định được tình hình. Trong lòng Cố Yên đau như cắt khi nhìn thấy từng chiếc kim cắm vào cơ thể cha, cô nằm trên ghế trong phòng nghỉ mà không sao chợp mắt được.
Khoảng hơn chín giờ sáng, Cố Bác Vân mới từ từ tỉnh lại.
Cố Yên thấy cha từ từ mở mắt, trong ánh mặt trời ấm áp, cơ hội được sống tiếp của cha cô như lại trỗi dậy, giống như nắng hạn lâu ngày gặp dòng nước mát chảy qua. Cô không cầm được lòng, quỳ xuống cạnh giường bệnh, khóc không thành tiếng. Giống như cuối cùng cũng bước qua cơn ác mộng, như được tái sinh làm người.
“Lại khóc nữa rồi…” Cố Bác Vân đưa bàn tay run run lên vuốt tóc của con gái, nếu ông ra đi thì làm sao đứa con gái bé bỏng, yếu đuối của ông có thể sống tiếp giữa dòng đời đầy hiểm ác này đây?
Tất cả những ấm ức, sợ hãi, ưu tư, lo lắng của Cố Yên như vỡ òa, cô khóc ướt cả một mảng chăn mới chịu nín, úp mặt vào tay cha, giọng nghẹn ngào: “Con đã thảo luận kỹ với bác sĩ rồi, tháng sau sẽ phẫu thuật, được không? Con cầu xin cha đấy!”
Cố Bác Vân vẫn cương quyết: “Không.”
Cố Yên khẩn khiết nói với ông, vừa nói vừa khóc nức nở: “Con không lấy Lương Phi Phàm nữa. Cha bảo con phải làm thế nào thì con sẽ làm thế ấy, con sẽ nghe lời cha. Con xin cha hãy làm phẫu thuật đi! Con không muốn mất cha… Cha, con cầu xin cha mà…”
“Đừng khóc nữa…” Cố Bác Vân ráng sức dựa lưng vào gối, nghiêng người sang một bên, dáng vẻ rất mệt mỏi.
“Những ngày qua, con rất khó xử, cha biết… Cố Yên à, cha thật sự hy vọng, trước khi cha chết có thể trả lại tự do cho con. Bảy năm trước cha đã tự mình đuổi con đi, con chỉ có thể theo Lương Phi Phàm. Bây giờ cha làm sao có thể hy sinh con một lần nữa chứ? Cha sợ rằng đến lúc gặp mẹ con dưới kia, mẹ con hỏi cha rằng, Cố Yên của chúng ta sống thế nào thì cha biết trả lời bà ấy thế nào đây? Tiểu Yên, vì cứu cha mà con đã phải theo một người đàn ông mà cha không yên tâm. Tiểu Yên, Lương Phi Phàm làm sao có thể khiến cha yên tâm được? Con nghĩ kỹ xem, có phải không?”
Cố Yên gật đầu lia lịa, đứng dậy ngồi cạnh giường ông, lau nước mắt rồi gượng cười: “Con hiểu, con hiểu… con hiểu mà! Cha, con biết cha muốn tốt cho con. Con không lấy chồng nữa, đợi cha khỏi bệnh rồi hãy nói tiếp.”
Hai cha con nói chuyện một lát, Cố Bác Vân vẫn còn rất yếu, dần dần không gắng gượng được nữa. Cố Yên đỡ ông nằm xuống, đợi cha ngủ say, cô đứng im, thẫn thờ trong phòng bệnh khá lâu rồi mới vào phòng vệ sinh rửa mặt, trang điểm lại một chút rồi đi ra ngoài.
Cố Minh Châu quả nhi