XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.

i.
Một người con trai như Dung Nham đương nhiên là thương hoa tiếc ngọc, nước mắt của Cố Yên đã hoàn toàn xô đổ phòng tuyến của anh. "Không phải đâu, không phải lỗi của cô!" Anh ngồi xuống bên vệ đường cùng cô, khẽ an ủi. "Có những lúc, không ai làm sai điều gì cả, nhưng tất cả lại bị tổn thương."
Cũng giống như khi bỗng nhiên rơi vào một không gian khác, một thế giới khác, chuột và mèo lại giống như hai loài đã sống với nhau rất lâu, cùng ngồi tán chuyện suốt buổi chiều và ngắm ánh tịch dương ở ngoại ô.
"Vậy... tại sao không nghe lời anh ấy đi đăng ký trước đi? Chỉ đăng ký thôi, chẳng ai biết được cả, mà lại làm cho anh ấy yên lòng."
"Lúc đó tôi đang rất bối rối." Cố Yên nhổ một cọng cỏ, ưu tư cúi đầu, giọng khàn khàn. "Hơn nữa, yên tâm cái gì cơ? Cưới rồi còn bỏ được sao, anh ấy vội vàng thế làm gì cơ chứ? Cha tôi đã như thế rồi, tôi làm gì còn tâm trí nào cưới xin nữa!"
Dung Nham cũng thấy ấm ức thay cho Lương Phi Phàm, nhưng những lời nói của Cố Yên vừa quá đáng lại vừa có lý, anh cũng chẳng biết nói thế nào cho phải nữa.
Cả hai cùng lặng đi mới nghe thấy tiếng chuông điện thoại đang réo trong xe. Túi xách của Cố Yên không biết lúc nãy đã rơi ở đâu mất rồi. Dung Nham quay lại cầm điện thoại của mình xem, là Kỷ Nam.
"Anh Hổ nói anh đi theo Cố Yên?" Giọng Kỷ Nam rất lo lắng.
Dung Nham giọng đấy oán trách "ừ" một tiếng, đây là quyết định rất sai lầm!
"Chị Minh Châu đang tìm Cố Yên khắp nơi đấy, anh cả qua chỗ cha Cố Yên rồi, hai người cũng nhanh qua đi."
Dung Nham thầm nghĩ việc này chắc chắn không hay rồi, một người phụ nữ sắc xảo như Cố Minh Châu mà còn sốt sắng cầu viện binh, cho thấy sự việc đã đi quá xa rồi.
Đúng là vô cùng rắc rối.
Hay có thể nói rằng, mưa gió bão bùng đang sắp đổ xuống.






Cố Bác Vân nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế dưới tán cây, có thể do sức khỏe còn yếu, trên khuôn mặt ông không chút biểu cảm. Cố Minh Châu đứng bên cạnh, Kỷ Nam đứng cạnh cô, hai người đều tỏ vẻ vừa lo lắng vừa muốn xem màn kịch hay.
Trên bãi đất trống trong khuôn viên, hai bóng người đang đánh nhau bất phân thắng bại.
Lương Phi Phàm, chiếc áo vest màu đen được may thủ công đang bị vứt bừa sang một bên, khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, ánh mắt phát ra sắc lạnh, tay áo sơ mi trắng được vén lên cao, cánh tay rắn chắc, nắm đấm vừa nặng, vừa nhanh lại vừa hiểm.
Phương Diệc Thành mặc nguyên cả cây quân phục, áo khoác ngoài cũng bị ném sang một bên, áo sơ mi màu xanh nhạt đã mở ba cúc trên, lộ rõ cơ ngực nở nang, rắn chắc, những vết sẹo đè lên nhau, các động tác chiến đấu trong quân đội trông rất chuyên nghiệp.
Cố Yên vừa tới nơi. Động tác của hai người đều ngang tài ngang sức, Lương Phi Phàm phản xạ nhanh hơn một chút, một cú đấm móc tay trái rất hiểm vào cằm của Phương Diệc Thành, phần khuỷu trên của tay trái tiện đà thúc xiên xuống, giáng mạnh cùi chỏ lên vai đối phương. Phương Diệc Thành "hự" một tiếng, cả cánh tay phải lập tức tê buốt không cử động nổi, rõ ràng đang bị lép vế, anh lùi về sau một bước, tư thế đứng tấn, vừa hạ eo liền xoay người tránh cú đấm tiếp theo của Lương Phi Phàm, quắc mắt một cái rồi xông phi chân trái, cường tráng như Lương Phi Phàm mà còn bị đá cho lảo đảo rồi ngã dưới đất một vòng.
"Nhà họ Lương mình cháu nói là được rồi." Lương Phi Phàm ném một câu lạnh băng đầy kiêu ngạo. "Cố Yên cũng đồng ý lời cầu hôn của cháu. Hôn sự này không thể trì hoãn được. Cháu đã mời ba vị bác sĩ chuyên khoa ngoại đến từ châu u, họ đang khẩn trương tham gia hội chẩn. Cuộc phẫu thuật của chú sẽ được sắp xếp vào cuối tuần sau. Đến lễ kết hôn cuối tháng sau, chú hoàn toàn có thể tham gia." Lương Phi Phàm ôn tồn tuyên bố quyết định của mình.
Sức khỏe của Cố Bác Vân còn yếu, lại bực mình vì thái độ vô lễ, cao ngạo của Lương Phi Phàm, chỉ biết lắc đầu, thở dài rồi nằm xuống. Cố Minh Châu chau mày: "Hôm nay tạm thời không nói nữa, mọi người về cả đi, Tiểu Yên, em đi với Phi Phàm ra ngoài trước đi, lúc khác nói chuyện tiếp." Minh Châu đưa mắt ra hiệu cho Cố Yên, để Tiểu Yên tiễn cậu sát tinh này đi rồi nói chuyện sau.
Cố Yên cũng giận tím mặt, đi đến vỗ lưng Cố Bác Vân để ông nguôi ngoai nỗi tức giận. Cô chẳng buồn nhìn Lương Phi Phàm nữa, lạnh lùng buông một câu: "Tối nay tôi ở lại đây. Các người đi đi!"
Lương Phi Phàm nghe thấy câu nói đó thì cười nhạt, đôi mắt lạnh lùng lướt qua từng người đang có mặt ở đó. "Có phải mọi người hiểu lầm không đấy? Tôi đến đây không phải để thương lượng, mà là thông báo quyết định của tôi."
Cố Minh Châu lí nhí: "Lương Phi Phàm!"
"Câm miệng!" Giọng Lương Phi Phàm trở nên nghiêm khắc. "Cố Minh Châu, tôi đã cho cô thời gian để giải quyết vấn đề này. Bây giờ uy tín của cô đã không còn nữa, từ thời khắc này trở đi, việc này Lương Phi Phàm tôi nói là được."
"Tổng giám đốc Lương!" Một giọng nói dõng dạc xen vào. "Xin anh đừng coi thường sự chính trực, công bằng trên đời này, có được không?" Anh ta nhặt chiếc áo khoác mang hàm thiếu tướng của mình lên,