Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1623 lượt.
yếu đuối, nếu có thể nảy sinh trong một thời điểm và hoàn cảnh thích hợp, cũng sẽ khô héo trong thời điểm tương thích…”
“Chúng ta đừng tranh chấp với nhau về điều này nữa, giống như tôi đang cố sức chứng minh với cô, người đàn ông từng bên cạnh tôi thực ra vẫn luôn yêu cô.” Hà Tịnh Nghi bật cười, “Nhưng nói thật nhé, con người lạnh lùng và bình thản như anh ta mà lại yêu cô, tôi cũng cảm thấy an ủi. Tôi vẫn luôn tin rằng, có những mối tình cho dù bị cắt ngang với hàng loạt lí do nào, cũng sẽ được giữ mãi trong lòng, mãi không bao giờ hủy diệt.”
Cách nói cảm tính này khiến Nhâm Nhiễm cứng họng, cô cảm thấy cô gái xinh đẹp trước mặt đôi lúc quá tinh đời, có lúc lại ngây thơ đến đáng sợ. Cô vốn không còn tính lãng mạn nào có thể hưởng ứng thêm vào.
“Cô cứ tin vào những điều cô muốn tin tưởng vậy, tôi cũng không dự định tiếp tục tranh chấp với cô.”
“Bây giờ cô đang sống trong căn hộ chung cư quốc tế tại Nhị Hoàn đúng không?”
Nhâm Nhiễm kinh ngạc, lúc lên xe cô chỉ báo cho cô ta địa điểm chung chung, hoàn toàn không có ý để cô ta đưa đến tận nhà, “Sao cô biết?”
“Đó là sản nghiệp của Trần Hoa, cô không thể không biết chứ.”
Kinh ngạc nối tiếp kinh ngạc, tim Nhâm Nhiễm đập liên hồi, “Căn hộ là sếp tôi giới thiệu cho tôi, ông ta nói là bạn của ông ấy, chủ tài khoản chuyển tiền trọ là Vương Lâm.”
“Vương Lâm là thư kí của ông ta. Anh ta sợ cô không đồng ý nên đã tìm sếp cô ra mặt, lại còn thu tiền trọ của cô, thật là phí công tốn sức, tôi chưa từng thấy ông ta tốn hao công sức cho ai như thế bao giờ.” Hà Tịnh Nghi hơi xuất thần, tiếp
theo là bật cười, “Tôi không có mục đích khác, cô Nhâm, tôi chỉ muốn nói rõ với cô, tôi không cản trở cô, không thể uy hiếp đến cô, Trần Tổng bây giờ là sếp của tôi, tôi rất trân trọng cơ hội làm việc ở đây, xin đừng đề cập chuyện tôi đã từng gặp cô, hoặc từng cản trở hai người gặp nhau, yêu cầu này không quá đáng chứ.”
Nhâm Nhiễm bấn loạn, cô không dự định đôi co tiếp với cô ta, mệt mỏi nói: “Tôi sẽ không nói với bất kỳ ai chuyện này. Ngày mai còn phải làm việc, quay về đi, sau này cứ xem như chúng ta chưa từng gặp nhau, chỉ liên lạc trong công việc thôi.”
Đặt chân vào khu chung cư quốc tế, Nhâm Nhiễm chạy thẳng đến văn phòng, đọc số phòng và nói là đóng phí quản lý tòa nhà. Nhân viên trực ca kiểm tra, báo với cô, Trần Hoa – chủ căn hộ đã đóng hết phí quản lý của cả năm.
Cô cám ơn quay về chung cư, lập tức thu dọn hành lí, may mà tăng ca liên tục, hai thùng giấy gửi bên Trương Chí Minh vẫn chưa kịp mở ra phân loại và sắp xếp – nghĩ đến Trương Chí Minh, cô đột nhiên nhớ đến cái hôm anh đưa hai thùng đồ đến, anh đã quan sát khu chung cư rất lâu, hỏi thăm giá trọ, không bình phẩm lời nào nhưng thái độ ít nhiều hơi khác thường, cô đành thừa nhận, cô quả thật là ngây ngô đến đáng thương.
Cô kéo toàn bộ hành lí xuống tòa nhà: bao gồm hai thùng giấy, hai va-li hành lí một to một nhỏ, thở hì hục đón taxi tìm một nhà trọ dừng chân, sau chuyến dọn nhà vật vã này, cô mệt lả không còn muốn cử động.
Căn phòng chật hẹp chất đầy đồ đạc của cô đã chật kín cả lối đi, bức tường mỏng manh không cản nổi âm thanh ồn ào của phòng bên cạnh, chỉ duy phòng cô im lặng như tờ, la-phông trên trần hỗn tạp đến thê lương, giống như tâm trạng của cô lúc này.
Áo của cô ướt đẫm do mồ hôi dính chặt vào người, cô không có tâm trạng tắm gội, đờ đẫn tựa vào đầu giường, không biết đã ngồi bao lâu, điện thoại reo, cô cầm điện thoại, Gia Tuấn gọi đến.
Cô sốt sắng: “Em có tiền mà, bây giờ công ty đang trong lúc khó khăn nhất, mỗi đồng tiền cũng chi tiêu tiết kiệm, anh không cần phải vội trả tiền cho em, cũng không được dùng tiền bừa bãi.”
“Vậy thôi, anh lên mạng tìm giúp em, tổng hợp những chỗ thích hợp gửi mail cho em, em nghỉ ngơi sớm.”
Cô không nói nên lời chỉ miễn cưỡng “dạ”, Gia Tuấn phát hiện ngay tâm trạng bất ổn của cô, “Sao thế, Tiểu Nhiễm?”
Cô không thể kìm chế tâm trạng của mình nữa, nước mắt vỡ òa.
“Tiểu Nhiễm, xảy ra chuyện gì à?”
“Không có gì,” cô cố nén nghẹn ngào, “Không sao mà anh, đừng lo lắng, chỉ là em… mấy ngày nay tăng ca mệt quá, nghỉ ngơi sớm thì sẽ ổn thôi, em đi tắm trước, chào anh.”
Đặt điện thoại xuống, Nhâm Nhiễm òa khóc.
Cô đã từng rất hay khóc, nhưng cũng đã rất lâu, cô không khóc nữa. Bất kể khi một mình tại quê người gặm nhấm cô đơn và nhung nhớ, bất kể bị người khác
hiểu lầm hay kết cục thất tình sau khi về nước, cô không cần khóc nhè cũng tự tìm được niềm an ủi, nước mắt cô dần ít đi.
Cô vốn không yêu Trương Chí Minh sâu đậm, sự thật mà Hà Tịnh Nghi vạch trần có lẽ sẽ khiến cô bàng hoàng, thất vọng, nhưng không đến mức bị đả kích nặng nề. Từ sau khi gặp lại Trần Hoa, cô đã hoàn toàn sụp đổ, trái tim nhỏ bé của cô mất kiểm soát trong căn phòng nhỏ bé này.
Tiếng tranh cãi bên ngoài dần biến mất, ti vi phòng bên cạnh vẫn mở rất lớn tiếng, cô không biết mình đã khóc bao lâu, nước mắt đã cạn, cô vào phòng vệ sinh, nhìn khuôn mặt sưng húp ửng đỏ của mình, c