XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

ô nghĩ đến mai phải đi làm, đành dốc hết chút tâm trạng còn lại đi tìm mặt nạ đắp vào, cô nghĩ bụng: Chỉ độc thân một mình, dù có tự kỉ đến đâu cũng không thể cứ tủi thân mãi – mà mình tủi thân về cái gì kia chứ?
Cô tự hỏi mình, cũng tự mê muội: Đúng vậy – một thằng đàn ông chỉ từng ôm nhau mỗi một lần, chủ đề trò chuyện cũng chỉ xoay quanh nghề nghiệp, thậm chí không thể gọi là yêu nhau, sao lại làm ra vẻ như bị thất tình lần nữa.
Nếu như cô không bị thất tình, tức là, đa số phẫn nộ của cô đều đến từ một người khác, một người vốn không nên lại xuất hiện trong cuộc sống của mình.
“Híc”, nước mắt lại lăn ra, xuôi theo lớp mặt nạ.
Sáng sớm hôm sau, Nhâm Nhiễm gượng dậy đi làm, cô gõ cửa phòng làm việc của Lâm Ba tức khắc, đặt phong bì thư có chìa khóa nhà và thẻ ra vào lên trên bàn ông: “Giám đốc Lâm, cám ơn lòng tốt của ông và bạn ông, tôi cảm thấy tôi sống bên đó không thích hợp lắm nên đã dọn ra ngoài, nhờ ông trả chìa khóa lại giúp tôi.”
Lâm Ba hơi bất ngờ, ngước đầu nhìn cô: “Renee, cô biết xưa nay tôi không quan tâm đến chuyện đời tư của nhân viên, nhưng người ủy thác của tôi làm việc này là người tôi không thể từ chối, tôi đã nói với ông ta, cô đồng ý ở trọ hay không là ý của bản thân cô, hoàn toàn không liên quan đến công việc.”
Nhâm Nhiễm gật đầu: “Cám ơn giám đốc, tôi hiểu, tôi ra ngoài làm việc
đây.”
Giám đốc không sắp xếp lại công việc cho cô, cô cũng không muốn chủ động nêu ra. Sau khi về bàn làm việc, cô tiếp tục tập trung tinh thần làm việc.
Đến giờ tan ca, cô thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đến công ty môi giới, tổng đài gọi điện báo cô rằng ông Trần đang đợi cô ở phòng khách, cô đành qua đó.
Trần Hoa không vòng vo, anh hỏi thẳng: “Ai đã lẻo mép với em?”
Cô không ngồi xuống, đứng ở góc cửa lạnh lùng nói: “Tôi không thích của lạ rơi từ trên trời xuống lại vô tình đập vào đầu tôi, nên đã đến ban quản lí tòa nhà xem tên chủ hộ. Sẵn tiện cho tôi hỏi thăm, ai đã ở trong căn hộ đó vào nhiệm kì trước?”
Trần Hoa sị mặt, “Em đã gặp quản lý tòa nhà thì có thể điều tra được căn hộ đó trước đây có người ở hay không. Em tưởng rằng anh lại làm nhục em như vậy sao?”
“Tôi thực sự rất hay chột dạ, rất sợ tự chuốc lấy nhục, cho nên không dám hỏi nhiều.” Nhâm Nhiễm nửa cười nửa không nhìn thẳng vào mặt anh: “Trần Tổng, nếu tiện thì bảo thư kí của ông chuyển trả tiền đặt cọc nhà cho tôi, còn tiền trọ thì tôi không lấy lại, xem như đền bù hủy hợp đồng.”
“Về căn hộ đó, anh nghĩ em đã hiểu lầm, không nhất thiết phải dọn ra tìm chỗ khác.”
“Tôi không hiểu lầm, tôi đã nói rất rõ khi còn ở Hồng Kông, tôi không muốn có bất kỳ can hệ riêng tư gì với ông. Còn về chuyện công, nếu ông cảm thấy vì thế mà tôi không tiện tham gia vào việc hợp tác giữa ngân hàng và Ức Hâm, ông có thể đề nghị với giám đốc Lâm, tôi không phản đối.”
“Em cảm thấy rằng anh muốn dùng căn hộ nhỏ bé đó để mua chuộc em ư? Một cô bé khi mới mười chín tuổi đã sẵn lòng đưa hết toàn bộ tiền của mình cho một người yêu bần hàn thì sao anh có thể vọng tưởng giải quyết mọi việc chỉ với một căn hộ?”
“Được, vậy mục đích của ông là gì?”
“Anh chỉ muốn em sống thoải mái, an toàn hơn…”
Nhâm Nhiễm bật cười, “Vậy ông đến là để… trả ơn ư? Thật sự không cần thiết, tôi luôn đánh giá rất cao năng lực của ông, hai trăm nghìn đó của tôi với ông chỉ là vẽ rắn thêm chân, không có nó ông cũng nhất định sẽ thành đạt. Huống chi ông đã đáp trả với một mức lợi nhuận siêu đẳng, tôi rất mãn nguyện. À đúng rồi, biết ơn là một phẩm chất tốt, nếu ông thật sự cảm kích tôi thì hãy giữ nó trong lòng, đợi khi tôi cùng đường ông hãy ra tay cứu vớt còn chưa muộn.”
Cô vét toàn bộ lời chua ngoa, đanh đá đợi chờ sự phẫn nộ của Trần Hoa, nằm ngoài dự tính của cô, anh chỉ nhìn cô đăm chiêu, anh không nổi giận nhưng đang dở khóc dở cười, “Hôm qua em tức giận lắm đúng không? Sau khi phát hiện chuyện này, thực ra em nên gọi điện cho anh ngay, mắng anh một trận cho hả giận, không cần phải ngồi khóc một mình, đến giờ mắt vẫn còn sưng.”
Cử chỉ quan tâm, lời nói dịu dàng chan chứa tình cảm của Trần Hoa khiến Nhâm Nhiễm nghẹn ngào, cô không biết trả lời thế nào, đúng lúc này tiếng chuông điện thoại ngân lên, cô nói “Xin lỗi” rồi nhấc điện thoại lên, là tiếng Gia Tuấn gọi đến, cô ra xa một chút nghe máy.
“Anh Tuấn, có chuyện gì?”
“Em vẫn chưa tan ca sao Tiểu Nhiễm? Bây giờ anh đang dưới văn phòng làm việc của em.”
“Sao anh lại đến Bắc Kinh?”
“Anh đón chuyến bay sáng sớm đến đây, đã đi theo môi giới xem hết năm căn hộ, có một nơi anh cảm thấy khá tốt, là kí túc xá của doanh nghiệp quốc doanh, môi trường sạch sẽ lại an ninh, giao thông cũng rất tiện, có cả trạm xe điện ngầm gần đó, duy một điều là nó nằm trên lầu cao nhất, kiến trúc tòa nhà không được thông thoáng, nhất thời không tìm được chỗ nào tốt hơn. Bây giờ chúng ta qua đó xem.”
Cô kinh hoàng, “Anh Tuấn – anh hà tất phải cố tình đến đây, chỉ mỗi chuyện thuê nhà, em có thể tự giải quyết được.”
“Anh biết, từ khi em du học về, bất kể là Bắc Kinh hay Hồng Kông em đều tự giải quyết ổn