XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

nh, ôm chặt anh, ra sức chui vào người anh. Anh vừa cử động, cô liền há miệng cắn chặt tay anh. Cô cố gắng dùng hết sức mình cắn vào bắp tay anh, chỉ cách một làn áo mỏng, anh đau rút nhẹ người theo
phản xạ, rồi không còn cử động nữa, mặc cho cô cắn, anh dùng cánh tay còn lại ôm cô vào lòng.
Cô không biết mình đã cắn bao lâu, chỉ đến khi răng và cằm đều tê cứng, miệng nếm được vị tanh của máu mới dần dần há miệng ra, đồng thời buông cánh tay gần như tê liệt.
Gia Thông ôm cô ngồi lên ghế, cúi đầu nhìn cô, sau cơn bùng nổ đó, cô mệt lả người và đờ đẫn, ánh mắt mất hồn nhìn xa xăm đến một điểm nào đó trên trần nhà.
“Sao em không theo cha về nhà?”
“Em có nói theo cha về hồi nào?”
Gia Thông ảo não chau mày: “Anh không tin là ông ấy không giải thích rõ hoàn cảnh hiện tại của anh, ông ấy là một luật gia, hẳn phải biết rõ.”
“Em không cần những lời giải thích đó. Em đi theo anh không phải vì anh lái xe Mercedes, thao túng một nguồn vốn lớn, có thể hô mưa hoán gió.”
Gia Thông hơi bất ngờ không biết phải nói gì, anh vuốt ve gương mặt gầy sọp đến nhọn hoắt của cô, than thở: “Cô bé ngốc nghếch, đừng lãng mạn đến mức xa rời thực tại, luôn cho rằng hi sinh vì người mình yêu là rất thiêng liêng và cao cả. Thực ra, hi sinh thật sự không mang bất kỳ màu sắc lãng mạn nào, sớm muộn em cũng biết, anh không đáng được em làm như vậy.”
“Đáng hay không xin hãy để em tự phán đoán, được không anh? Chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, anh bằng lòng đợi cho đến khi em phát hiện anh là một ông chú buồn chán và chấp nhận lời phỉ báng của em sao?”
Gia Thông mỉm cười, nhưng nụ cười chỉ lướt nhanh qua khuôn mặt rồi vụt tắt. “Nếu chỉ đợi thời gian làm em bừng tỉnh, anh sẽ bằng lòng vui vẻ chơi tiếp với em. Nhưng bây giờ đã khác, anh đã trắng tay, mất hết danh tiếng trong ngành, không ai dám giao tiền cho anh đầu tư. Theo cách nói của người trong ngành, anh không thể không từ bỏ ngành này, đừng mong có cơ hội cứu vãn. Tiếp theo, anh phải thật sự mất tích một thời gian, tốt nhất em nên về nhà của cha em, tiếp tục đi học…”
“Em phải ở bên cạnh anh, anh đi đâu, em theo đó.”
Gia Thông lại chau mày, trầm giọng: “Nhâm Nhiễm, em không hiểu nghĩa của từ trắng tay là gì sao? Vé máy bay anh bay đến Quảng Châu lần này đều do trợ lí của anh ứng trước, trên thực tế, anh không còn khả năng chi trả tiền lương cho cậu ta nữa. Sở dĩ anh qua đây, vốn không hề nghĩ rằng em sẽ đợi anh ở đây. Lúc anh thuê căn nhà này, anh trả trước một khoản tiền thuê và tiền đặt cọc, bây giờ anh cố tình qua đây để trả nhà lấy lại khoản tiền đó để cứu nguy.”
“Em nói rất rõ, em không quan trọng việc anh có tiền hay không.”
“Nhưng anh quan trọng.”
“Tiền có quan trọng vậy không? Anh có thể tìm một công việc bình thường, em cũng có thể đi làm, em không cần anh nuôi, chúng ta đổi một căn nhà rẻ tiền khác vẫn có thể sống vui vẻ qua ngày, rất nhiều người đều sống như vậy.”
“Nhâm Nhiễm, em hoàn toàn không hiểu anh, anh không thể chịu đựng bản thân sống cuộc sống tầm thường như bao người khác. Hơn nữa, em lại phạm một sai lầm, em đã thi vị hóa cuộc sống. Em chưa đầy mười chín tuổi, chưa từng nếm trải cuộc sống, đừng nghĩ rằng em sống một tháng trong khu ổ chuột ở Thẩm Quyến là đã quen mùi cực khổ.”
“Chí ít em không sợ phải sống những ngày cùng cực cùng anh. Gia Thông, dù em không biết những gian khổ trong cuộc sống thì anh cũng đã giải thích rất rõ với em. Cái em cần là ở bên cạnh anh, bất kể anh đi đâu, bất kể hoàn cảnh thế nào. Nếu như có một ngày em không chịu đựng được nữa, em sẽ thẳng thắn nói với anh, đến lúc đó anh đá em đi cũng chưa muộn. Tại sao nhất thiết phải xua đuổi em ngay bây giờ?”
Gia Thông chế nhạo: “Đừng tỏ tình với anh như vậy, Nhâm Nhiễm, anh không có dự định dẫn theo bất kỳ người phụ nữ nào cùng sống cuộc sống cơ cực và bần hàn, chờ đợi cô ta dần dần thất vọng, ảo diệt và oán trách. Anh chấp nhận mọi mặt tàn khốc của cuộc sống, nhưng anh không dự định tự tay tạo dựng một bi kịch tương tự để khinh bỉ chính mình.”
Gần đến khoảnh khắc giao thừa, pháo bông bên ngoài càng mù mịt hơn, những bông pháo bay vút lên nền trời đêm trong sự reo hò của hàng ngàn người.
Họ không những không điểm tô cho sự náo nhiệt ấy mà như đã thoát li với thời gian, tách biệt khỏi thành phố đang hân hoan trước thiên niên kỉ mới.
Nhâm Nhiễm phát hiện, kết cục này cho dù không được cha tiên đoán trước thì cô cũng lờ mờ đoán ra được. Cô càng ép anh, chỉ để đợi lời cự tuyệt của anh ngày càng kiên định. Cô đích thực đang chờ đợi thất vọng nhưng tâm trạng đó hoàn toàn không xuất hiện.
“Vậy nói em biết, dự định tiếp theo của anh là gì?”
“Anh dự định tìm một nơi yên tĩnh và ở đó một thời gian để cả sự việc nguôi ngoai bớt, đồng thời cũng suy nghĩ về những chuyện đã qua, sau đó làm lại từ đầu.”
“Em đoán, anh sẽ không liên lạc với em nữa.”
Gia Thông chần chừ một lúc, anh quyết định nói thật, “Đúng, e rằng anh không thể liên lạc được với em trong một thời gian rất dài.”
“Vậy trong khoảng thời gian này hãy cho em ở bên cạnh anh, được