Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1653 lượt.

ông có cách nào phủ nhận lời chỉ trích của cha. Gia Tuấn – người luôn chăm sóc, đùm bọc cô từ nhỏ, trong lúc cô đau lòng nhất, anh luôn nắm chặt tay cô an ủi cô, còn vì cô thi vào một trường đại học cách xa quê nhà. Anh còn là người nhớ mong cô nhất khi cô bỏ nhà ra đi, cho dù biết cô ở bên cạnh người mà anh luôn căm ghét cũng không bỏ rơi cô. Cô trút mọi tâm trạng buồn phiền vào anh, tận hưởng sự quan tâm của anh mà hoàn toàn không nghĩ tới khả năng chịu đựng của anh. Nếu anh thật sự yêu cô, cô không những không đáp trả tình yêu đó, mà còn phớt lờ và tổn thương anh.
“Nhâm Nhiễm, cha không có ý ép con quay về chịu trách nhiệm với Tuấn. Nó yêu con, cam tâm tình nguyện làm mọi việc vì con, không ai qui định con phải đáp trả nó một tình yêu tương đương như thế mới được gọi là công bằng. Nhưng con có từng nghĩ, đạo lý này đặt vào quan hệ giữa con và Gia Thông, đều rất hợp lẽ sao?”
Nghe thấy tên Gia Thông, Nhâm Nhiễm ngơ ngác nhìn cha.
“Con yêu Kỳ Gia Thông, nhưng cậu ta chưa chắc yêu con. Cha nói chuyện vài lần với cậu ta, tự nhận hiểu cậu ta đôi chút. Người đàn ông như cậu ta đã trưởng thành quá sớm, trải nghiệm quá nhiều, thế giới của cậu ta cũng quá rộng lớn. Tình cảm ư, cậu ta chỉ đặt vào vị trí thứ yếu. Chí ít con cần có đủ trải nghiệm, hiểu được cách nghĩ của cậu ta, biết cái cậu ta cần là gì, khi hai người có được tiếng nói chung và giao lưu bình đẳng thì mới mong được cậu ta xem trọng.”
Nhâm Nhiễm nghẹn lời.
“Bác Kỳ và dì Triệu đã bàn bạc đưa Gia Tuấn ra nước ngoài du học, nhưng không có tin tức của con, nó không chịu đi.”
“Nhưng sau này con đối mặt anh ấy thế nào? Con thật sự chỉ xem anh ấy là anh trai.”
“Con luôn nghĩ rằng, cha muốn gả con cho Gia Tuấn để cha khỏi bận tâm cho con, an nhàn hưởng thụ cuộc sống của mình ư? Không phải như thế đâu con, Tiểu Nhiễm, cha không xử lí tốt vấn đề tình cảm, có lẽ là một người đàn ông tồi tệ, nhưng chưa bao giờ cha quên cha đã hứa với mẹ con trước lúc bà qua đời, rằng sẽ chăm sóc con thật tốt. Cho dù không có lời hứa đó, con mãi mãi là con của cha, là trách nhiệm cả đời của cha. Cha chỉ nhận định, chí ít cho đến bây giờ, không ai yêu con hơn Gia Tuấn. Nhưng mặt khác, con và Gia Tuấn đều còn quá trẻ, không cần thiết phải quyết định cuộc sống của mình ngay bây giờ, càng không thể để cho hai con lầm đường lỡ bước trong giai đoạn trưởng thành.”
“Cho bản thân một cơ hội lựa chọn, học hành tiếp đi con. Đến khi con thật sự chín chắn, nếu con còn yêu Kỳ Gia Thông, cha sẽ không phản đối nữa.”
Nhâm Nhiễm phát hiện, mọi sự kiên trì của cô đều quá đơn phương trước những lời phân tích của cha. Nỗi buồn mà cô không bằng lòng đối mặt, cũng bị cha phơi bày trước mắt.
Dù sao thì, mối tình này có quá nhiều điều không chắc chắn.






Đêm hôm đó, Nhâm Thế Yến ngủ lại trong phòng khách. Với ông và con gái, đó là một đêm dài khó ngủ.
Hôm sau, Nhâm Thế Yến phải quay về trường đi làm, hai người dậy từ rất sớm. Nhâm Nhiễm nấu cơm sáng mời cha cùng ăn. Cô nói với cha: “Cha, con đã nghiêm túc suy nghĩ những lời cha nói. Nhưng con không thể không nói bất kỳ lời từ biệt nào với Gia Thông mà đã bỏ đi, con quyết định đợi anh ấy ở đây. Xin cha nói với anh Tuấn, đừng đến tìm con, một thời gian nữa con sẽ quay về.”
“Con nhất định phải nghe cậu ta nói lời cự tuyệt mới chịu thôi ư?”
Cô cười nhạt: “Cha, con không thể bỏ cuộc như vậy, hãy để cho con đợi, nếu không có lẽ sau này con sẽ hận bản thân mình, xưa kia sao lại thiếu kiên định?”
Nhâm Thế Yến biết, cho dù ông có nói thêm gì cũng không thay đổi được quyết định của con gái. Ông gật đầu: “Tiểu Nhiễm, cha vẫn cảm thấy lựa chọn của con rất hoang đường, nhưng nếu con kiên trì, cha không nói gì nữa. Cha muốn con biết, con mãi mãi là con gái của cha, chỉ cần con bằng lòng quay về, lúc nào cha cũng hoan nghênh.”
Cô chạy vào phòng làm việc, nhìn quanh, đồ đạc của anh vẫn còn đó. Cô lại quay vào phòng ngủ, quần áo của anh cũng còn đó. Nhưng chuyện đó hoàn toàn không thể khiến cô an tâm, ngược lại, chỉ khiến cô càng hoang mang hơn. Trong phút chốc, dường như rơi vào trong thái bất lực và vô vọng như lúc trước, lúc cô phải ở nhà một mình khi mẹ nhập viện. Trước đây, qua vài lần bất lực như thế, cô bất chấp sự phản đối của cha, kiên quyết vào bệnh viện chăm nom mẹ.
Đúng như lời cha nói, người đàn ông này hoàn toàn không quan tâm đến cô.
Có lẽ nào anh đã hoàn toàn chán ngán cô?
Có lúc, cô tự nói với chính mình, ý nghĩ đó thật ngu ngốc, cảm giác bất an của mình đang được phóng lớn vô hạn một cách không cần thiết. Có lúc cô lại nản chí, đúng vậy, anh đã chán ngán cô. Anh chỉ cảm thấy thương xót khi cô một mình ở lại Thẩm Quyến nên mới dẫn cô về Quảng Châu. Anh không hề lưu luyến cô,
cũng chưa từng hứa hẹn điều gì, lúc cô hăm hở nhiệt tình, anh thường đùa cợt và lạnh lùng phủ nhận cô, biển hiện như vậy vẫn chưa rõ ràng ư? Đừng tự dối mình nữa.
“Bùm”, tiếng pháo bông vang lên, rực sáng cả vùng trời. Cô hoảng hốt, phát hiện đêm đã khuya. Cô