The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.

đầu nôn liên tục vào túi ni lông, vài đợt còn nôn ra cả nước xanh nước vàng, cô bắt đầu quay cuồng, không còn tâm trạng ngắm nhìn cảnh vật bốn bề, chỉ có thể co người tại một góc thuyền.
Cô thấy Gia Thông và Chính Bang đang nắm lấy một nhánh dây thừng trên boong tàu, cười nói vui vẻ trên những đợt sóng, cô càng nghĩ càng thấy sợ. Một lúc sau, Gia Thông rót nước đưa cô uống, cô run rẩy: “Gia Thông, sóng lớn quá, có khi nào con thuyền bị lật không?”
Gia Thông ngạc nhiên, cười to: “Sóng thế mà lớn gì, ngoài những lúc bão, ngư dân ở đây quanh năm đều ra biển đánh cá, thường xuyên gặp đợt sóng cao hơn hai mét.”
“Trước đây anh đến đây rồi à?”
“Ừ, ba năm trước anh có đến đấy ở vài ngày, từng theo họ ra biển. Không sao đâu, thích nghi rồi là xong ngay đó mà.”
Nhâm Nhiễm nôn hết thức ăn trong dạ dày, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn. Thuyền chạy suốt ba tiếng sau, đợt sóng nhỏ dần, cô trông thấy một hòn đảo phía xa, mừng rỡ gọi Gia Thông: “Anh Thông, anh xem, chúng ra sắp đến rồi.”
Chính Bang cười nói: “Đó là Đảo Vi Châu, chúng ta chuyển sang một con thuyền đánh cá nhỏ hơn, đích đến là Song Bình, cách đây khoảng 10 hải lí.”
Họ bước lên một con thuyền nhỏ hơn tiếp tục đi đến Song Bình, mặt biển phẳng lặng trở lại, sóng biển ban nãy bặt vô âm tín. Nước biển trong xanh như pha lê, từng đợt sóng nhỏ tung bọt trắng xóa, nước được rẽ đôi khi thuyền lướt qua rồi lại tụ về, cô có thể trông thấy các sinh vật trong suốt bơi lặn trong biển, cô hét lớn gọi Gia Thông đến, Gia Thông chỉ liếc một cái, “Sứa thôi mà, đừng kích động. Em sẽ trông thấy những thứ còn thú vị hơn cái này.”
Quả nhiên, một đàn cá chuồn bơi lên khỏi mặt nước bay qua trước mắt cô, tiếp theo đó là từng đàn cá heo vui đùa với biển, cô hân hoan reo hò liên tục.
Một tiếng rưỡi nữa trôi qua, thuyền đậu tại điểm đến cuối của hành trình –
Song Bình.
Song Bình là quê của Chính Bang, nhưng không phải anh chọn Song Bình là nơi trú thân: “Kỳ Tổng, ở đây quá heo hút, chúng ta nên ở trên đảo Vi Châu thì hay hơn, hoặc trong thành phố Bắc Hải cũng được.”
Gia Thông lắc đầu từ chối. Ba năm trước, vì quá áp lực trong công việc, anh muốn nghỉ ngơi thật thoải mái nên đã từng theo Chính Bang đến đây ở bốn ngày, có ấn tượng sâu đậm nơi đây. So với thành phố Quảng Châu náo nhiệt mà Nhâm Nhiễm và Gia Thông vừa rời khỏi, làng chài hẻo lánh trước mắt đích thị giống như một nơi bị lãng quên.
Anh quan sát Nhâm Nhiễm đi bên cạnh, tuy sắc mặt trắng bệch do say sóng nhưng vẫn rạng ngời hưng phấn, gần như hoàn toàn không ý thức được cuộc sống sắp tới tiếp diễn như thế nào. Anh lại tự hỏi bản thân: “Tại sao mày lại dẫn cô ấy đến đây? Chỉ vì lời van xin của cô ấy sao? Thực ra mày cũng không thể chống cự tình cảm mãnh liệt và chân thành như thế, càng không nhẫn tâm cắt đứt liên lạc với cô ấy.”
Nhâm Nhiễm bước đi loạng choạng suýt té, anh liền chạy đến dìu cô lại, nói với chính mình: “Chỉ lần này thôi, chiều theo cô nàng, cũng chiều theo lòng mình. Hễ cô nàng tỏ vẻ chán ngán sẽ đuổi ngay tức khắc.”






Sự phát triển của Quảng Tây thua xa các vùng lân cận, Song Bình nằm ven vịnh phía Bắc. Nhìn từ vị trí địa lí, Song Bình nằm gần bờ biển phía Nam của Trung Quốc, diện tích chỉ vỏn vẹn 200 kilômét vuông, thậm chí khó nhìn thấy trên bản đồ nhỏ. Trên đảo chỉ có khoảng 200 cư dân. Đảo Vi Châu còn có một vài du khách ghé thăm, còn nơi đây tuyệt đối nằm ngoài tầm ngắm của mọi người.
Song Bình hoàn toàn chưa được khai thác, cư dân trên đảo sống chủ yếu dựa vào nghề đánh cá, mỗi ngày chỉ phát điện ba – bốn tiếng đồng hồ từ máy phát dầu, không thu được sóng ti vi, không có đường dây điện thoại, không có tín hiệu di động, chỉ có một trường tiểu học nhỏ với một giáo viên kiêm hiệu trưởng sống ở đây lâu năm.
“Tôi học trung học ở đảo Vi Châu. Bây giờ, thanh niên trong làng nếu không đi học cũng đổ xô ra thành thị, hoặc làm thuê trong làng chài giàu hơn, hay làm công nhân khuân vác tại các bến đò, thu nhập ít nhiều là thứ yếu, chí ít cuộc sống không tẻ nhạt và nhàm chán như ở đây. Cư dân lần lượt dọn đi cả, nghe mẹ nói, trước đây làng này sống hơn 200 hộ dân, giờ đây còn lại chưa đến 60 hộ. Trong làng chỉ còn người già, ngư dân ít được ăn học, và những đứa trẻ tiểu học.”
Chính Bang dẫn họ lên bờ, đồng thời giới thiệu làng chài cho Nhâm Nhiễm. Bước lên mặt đất, Nhâm Nhiễm vẫn còn thấy lắc lư bồng bềnh, chưa thích nghi ngay được.
Cô cố gắng bước vững, mở to mắt nhìn cảnh vật theo lời giới thiệu của Chính Bang. Quả thật, đó là một hòn đảo nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, bốn bề đều là núi đất đỏ, y như Hỏa Diệm Sơn trong truyền thuyết. Cư dân tập trung tại trung tâm hòn đảo, nơi mặt đất bằng phẳng và thấp hơn, xuất hiện trước mắt cô là ngôi nhà được xây cất rất thô sơ, vật liệu dùng dựng nhà là các nham thạch núi lửa, gà nhà nuôi thả từng đàn đi tung tăng qua người họ. Vô số loài hoa dại không tên nở rực hai bên đường, những cây xương rồng nhấp nhô cao thấp
Gia Thông gật đầu: “Chính Ba