XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

được.”
Một ngọn gió phớt qua, cánh hoa anh đào bay lả tả lướt qua giữa hai người họ. Trương Chí Minh đột nhiên cảm thấy, mọi hân hoan cười nói xung quanh đều lui bước, gương mặt điềm đạm của cô gái bên cạnh toát ra một nét đẹp mê hồn.
Sau khi quen biết Nhâm Nhiễm, anh cảm thấy tướng mạo, học lực, công việc của cô đều rất tốt, tính tình khoan dung, nho nhã, là ứng cử viên sáng giá cho vị trí người yêu thậm chí là vợ, có thể qua lại xem thế nào. Còn việc mối quan hệ luôn nhạt nhẽo, một là vì anh vẫn chưa muốn tiến tới, đó cũng nằm trong dự đoán của mình – anh không nông nổi và nhiệt tình theo đuổi tình yêu. Lúc này, anh lại có chút bồng bột ngoài dự đoán.
Nhâm Nhiễm vẫn rất nghi hoặc về lòng hiếu kì của Hà Tịnh Nghi.
Sau khi về nhà, cô lên mạng tìm kiếm thông tin, các bài giới thiệu về tập đoàn Ức Hâm rất ít ỏi và đơn giản, tổng công ty đặt tại một cao ốc văn phòng tại khu CBD Bắc Kinh, không cách xa nơi cô làm việc lắm. Lĩnh vực kinh doanh chủ yếu của Ức Hâm bao gồm khai thác địa ốc thương mại, tài chính và đầu tư rủi ro…
Chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn tên Trần Hoa, trang mạng có những hàng ngàn hàng vạn những cái tên này, cô không tìm được bất kỳ tấm ảnh hoặc thông tin nào có giá trị tham khảo.
Tiếp sau đó, Hà Tịnh Nghi cũng không đến tìm cô, cô liền quẳng chuyện này sang một bên. Nhưng một tuần sau, Trương Chí Minh đến tìm và đưa cô cuốn tài liệu Vương Anh Cường hứa cho mượn, anh bất ngờ hỏi cô: “Renee, em có quen ông chủ của Cường, Trần Hoa – chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Ức Hâm không?”
Nhâm Nhiễm lắc đầu: “Trần Hoa – Em có một sư huynh có cái tên này ở trường Đại học Moash – Melbourne, nhưng anh ta đang học tiến sĩ, không thể nào là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Ức Hâm. Sao vậy?”
“Thằng Cường nói với anh, Hà Tịnh Nghi đến tìm nó, thẳng thắn yêu cầu nó đừng nhắc về em trước mặt Trần Hoa.”
Nhâm Nhiễm há hốc mồm, cô cố lục lọi trí nhớ nhưng cái tên Trần Hoa quả thật quá phổ biến, ngoài ông sư huynh chỉ gặp mặt qua vài lần ra, cô thực không
nhớ ra người khác, tập đoàn Ức Hâm không có nghiệp vụ qua lại với ngân hàng cô đang làm, cô chỉ có thể lắc đầu.
Trương Chí Minh nhìn cô đăm đăm như muốn phát hiện điều gì, nhưng ngoài nét hơi hoang mang, Nhâm Nhiễm không có thái độ nào khác. Anh đã sớm để ý được, cô có đôi mắt màu hổ phách, trong veo và êm ả, đôi mắt ấy điềm đạm đón nhận ánh mắt của anh, môi hơi nhếch lên tinh nghịch, hiển nhiên đó không phải là điều anh mong đợi.
Anh tiện tay đưa cô cuốn tạp chí mỏng, nói vu vơ: “Có lẽ tâm tư của người đẹp quả thật sâu thâm khó hiểu y như truyền thuyết, nhưng Trần Tổng của Ức Hâm quả thật là một nhân vật xuất chúng, chả trách cô nàng thiếu cảm giác an toàn. Em xem, đó chính là ông ta.”
Tạp chí này là tạp chí lưu hành nội bộ của tập đoàn Ức Hâm, được in ấn và thiết kế tinh xảo, trang họ đang xem là tấm ảnh của hội nghị nào đó, rất nhiều người mặc áo vest tề tụ trong phòng, ngón tay thon dài của Trương Chí Minh chỉ đến một người đàn ông dáng cao gầy với nét đẹp lạnh lùng ở phía góc bên trái, hơi thở Nhâm Nhiễm đột nhiên dừng lại.
Tấm hình được chụp khá rõ nét, cô không thể nhìn lầm, người đó là Kỳ Gia Thông, bất luận là dáng ngồi thông thái hoặc dáng vẻ ung dung tự tại toát ra trên người, anh vẫn giống hệt trước đây.
Nhâm Nhiễm không biết mình đã im lặng bao lâu, đến khi ngước nhìn lên, Trần Chí Minh cũng đang suy ngẫm điều gì.
“Em không quen ông Trần Hoa này.” Nhâm Nhiễm chua chát nói.
Trương Chí Minh đóng tạp chí lại, cười nói: “Không sao, ông ta đâu phải là ảnh đế màn bạc, không phải ai cũng quen ông ta.”
Anh ăn nói dịu dàng, thong thả gọi phục vụ đến chọn món, trong suốt bữa ăn, họ vẫn trò chuyện không ngớt, duy không nhắc đến chuyện này.
Trần Hoa – Kỳ Gia Thông, thậm chí đổi cả họ lẫn tên.
Sự việc này khiến Nhâm Nhiễm chấn động hơn cả việc hiện tại anh là bạn trai của Hà Tịnh Nghi. Còn chuyện anh điều hành cả một tập đoàn hùng hậu thì cô không hề bất ngờ.
Cô hoàn toàn không còn tâm trí ăn cơm, Trương Chí Minh đưa cô về nhà nhưng cô không lên lầu, cô đứng một lúc liền quay ngược ra chặn một chiếc taxi đến thẳng địa điểm làm việc của tập đoàn Ức Hâm.
Cô đứng bên kia đường nhìn qua, đó là một tòa nhà cao 36 tầng có dòng chữ “cao ốc văn phòng” màu xám xịt, tòa nhà vốn không bắt mắt ở khu CBD, cô không chỉ một lần đi ngang qua đây, hôm nay là lần đầu cô dừng bước chân lại.
Nơi này giống hệt nơi cô làm việc, tuy đã về đêm nhưng vẫn còn rất nhiều cửa sổ tỏa ánh đèn, ắt có người đang bận rộn tăng ca. Đại sảnh chi chít bảng hiệu của các công ty, hầm đậu xe kế bên lúc nào cũng có xe chạy ra, nhanh chóng hòa lẫn vào dòng xe trên đường.
Hàng tá người trong trang phục công sở đi qua bên cô, một người đi đường vừa gọi điện vừa gấp gáp chạy qua bất cẩn va vào cô, cô bừng tỉnh như người mới mộng du, cô ngỡ ngàng nhìn chung quanh rồi đón taxi về nhà.
Vừa vào nhà, cô vứt bay cặp sách, đá văng đôi giày, đi vào phòng vệ sinh bé tẹo tắm gội, cô mơ màng chọn nhầm nút nước lạnh, nước tóe