Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
chảy trên người khiến cô lạnh run, cô hoang mang chỉnh lại nước ấm và bình tĩnh hẳn, tâm trạng hoảng loạn qua đi, môi cô nhếch cười đau khổ.
“Không ngờ lại chạy đến đứng sừng sững trước phòng làm việc của hắn, hành vi này thật nực cười.
Nhớ lấy lời mày nói, mày không quen một người tên Trần Hoa. Bây giờ hắn tên gì, là bạn trai của ai thì can hệ gì đến mày?
Hiện tại, sếp, đồng nghiệp và bạn bè mày đều gọi mày bằng cái tên Renee, mày là phụ nữ công sở, không còn là cô bé ấu trĩ ngang nhiên bỏ học, đi máy bay một mình đến lao vào vòng tay một người đàn ông mày không biết rõ.”
Lời chia tay do Chính Bang truyền tải tuy rất tuyệt tình nhưng vì Kỳ Gia Thông không xuất hiện, cho dù cô tự nói hàng vạn lần “Cứ như thế vậy” cũng
không chém đứt toàn bộ mong nhớ. Thế nhưng, giờ đây cô cảm thấy lòng cô đã có thể chết rất triệt để, mối tình đó chính thức bế mạc.
Ý nghĩ như vậy khiến tâm trạng luôn căng thẳng của Nhâm Nhiễm thoải mái hơn kể từ cái lúc nhìn thấy tấm ảnh của Kỳ Gia Thông, như một người lao động khổ sai đang được nghỉ dưỡng, cô bắt đầu có sức lực nghĩ đến chuyện khác.
Hà Tịnh Nghi tại sao biết sự tồn tại của cô, đã vậy còn sợ hãi một người yêu đã sớm trở thành thì quá khứ xuất hiện trước mặt Kỳ Gia Thông. Cô thắc mắc, Kỳ Gia Thông không phải là kiểu người thích nhắc đến chuyện quá khứ với người yêu hiện tại, cô nhớ khi cô ngây ngô truy hỏi mối tình đầu của anh, anh chỉ ban cho vài lời miêu tả.
Có lẽ anh đối xử với Hà Tịnh Nghi theo kiểu khác – bất kể thế nào, đó không can hệ đến bản thân, cô kết luận khách quan, quyết định không suy xét chuyện này nữa.
Nhâm Nhiễm vẫn đi làm, tan ca về nhà bằng xe điện ngầm và tiến hành các công việc hàng ngày khác như bình thường, tần suất Trương Chí Minh hẹn hò cô vẫn y cũ, thái độ cũng không có bất kỳ khác thường nào.
Chuyện này khiến cô hơi kì lạ.
Cô biết, hôm đó khi nhìn thấy ảnh của Kỳ Gia Thông, biểu hiện của mình không thể được gọi là bình thường, người thông minh sáng suốt như anh không thể không phát giác sự bất thường nơi cô.
Nhưng Trương Chí Minh quyết tâm bỏ qua cử chỉ thất lễ đó, không hề nhắc đến tập đoàn Ức Hâm, Kỳ Gia Thông và Hà Tịnh Nghi. Anh đột nhiên tỏ ra biết quan tâm, chu đáo và tôn trọng, cô vừa bất ngờ vừa xúc động, anh ta hiển nhiên được cộng thêm rất nhiều điểm trong lòng cô.
Có lúc cô than vãn với anh khó khăn trong công việc: “Gần đây cô đồng nghiệp Đinh Hiểu Tình nhiệt tình với em đến khác thường, thỉnh thoảng trông thấy em nói chuyện với sếp vội chạy ào đến dò hỏi liên tục, trước đây cô ta không như vậy, thật kì lạ.”
Anh công tác sớm hơn cô vài năm, đã từng làm việc tại các công ty nước ngoài, khả năng nắm bắt tâm lí của cấp trên, đồng nghiệp chính xác hơn hẳn cô,
“Ngân hàng bên em gần đây có kế hoạch thăng chức, cử đi công tác hoặc đào tạo gì không?”
“Thăng chức không phải vào thời điểm này, nhưng hai tháng này nghe nói sẽ chọn một người đến Hồng Kông đào tạo 8 tháng. Thư kí của Giám đốc Lâm nói lần này có thể sẽ được đào tạo nghiêng về lĩnh vực ngân hàng đầu tư và dịch vụ quản lý ngoại tệ, trước mắt, lĩnh vực đầu tư ngân hàng vẫn chưa phát triển nên số người được cử đi đào tạo bên bộ phận quản lý tài sản bên em cũng có hạn.”
“Quá rõ ràng, đồng nghiệp của em muốn giành được cơ hội thực tập lần này, sợ em chiếm vị trí đó của cô ta.”
Nhâm Nhiễm hơi bất ngờ, “Không phải vậy chứ, được đào tạo ở Hồng Kông quả thực rất tốt, nhưng ngành tài chính trong nước phải đợi đến năm 2006 mới mở rộng toàn diện, bọn em không thể chuyển sang phát triển dịch vụ quản lý ngoại tệ, theo em, ngân hàng đầu tư sẽ được xếp sau cùng, cô ta không giống kiểu người ngồi chờ đợi thời cơ trong thời gian dài.”
“Em hi vọng làm trong lĩnh vực này không?”
“Em tự biết năng lực của mình mà, em đã nói với cô ấy từ sớm, với học lực và kinh nghiệm làm việc trước mắt hoàn toàn không có khả năng chuyển sang làm lĩnh vực này, em dự định thi cao học trau dồi thêm.”
“Renee, em không nên lật bài của mình quá sớm, nếu như cô ta xem trọng chuyến đào tạo lần này, chắc chắn sẽ suy bụng ta ra bụng người, một là sẽ không tin những gì em nói, hai là sẽ triệt để lợi dụng nó.”
Về sau, thực tế chứng minh cho phán đoán của Trương Chí Minh, cô đồng nghiệp Đinh Hiểu Tình trước khi làm việc tại đây đã từng công tác tại một ngân hàng quốc doanh, tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng trong nước, trường đại học của cô ta vừa khéo chung một thành phố ở miền Nam nơi Nhâm Nhiễm từng sinh sống, hai người có một cảm giác rất thân quen khi nhắc đến chuyện này.
Sau này Đinh Hiểu Tình theo học Thạc Sĩ tại một trường tầm tầm trong nước, làm việc chung với một nhóm người có trong tay bằng cấp nước ngoài, cô luôn cảm thấy học vị của mình chưa đủ sức thuyết phục, thêm vào đó khả năng tiếng Anh không quá giỏi, cô rất xem trọng chuyến đào tạo lần này. Cô ả đích thực
cố gắng tranh giành, đồng thời vô tình mà hữu ý đề cập chuyện Nhâm Nhiễm chuẩn bị thi MBA trước mặt cấp trên, khiến họ cố tình gặp riêng Nhâm Nhiễm nói chuyện.
Trương Chí Minh khô