XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

ng thấy đó là chuyện xấu: “Làm việc tại công ty nước ngoài thì việc gì cũng cần tranh thủ nhưng cũng cần có mức độ, để cấp trên biết rõ mong muốn phát triển nghề nghiệp của em vào thời điểm thích hợp cũng được, nhưng với đồng nghiệp thì không nên quá thành thật, sẽ gây ra nhiều đố kị không cần thiết.”
Những lời chỉ dẫn này rất quan trọng đối với Nhâm Nhiễm, cô vốn không chút kinh nghiệm xã hội. Nhất là cách xử lý điềm đạm ung dung của Trương Chí Minh khiến cô thán phục. Quan hệ của họ bắt đầu thân thiết hơn.
Khi Gia Tuấn lại đùa cợt bảo cô đừng mãi lo học hành mà phải tính chuyện yêu đương, cô chần chừ một lúc, “Bây giờ em đang thử qua lại với một người.”
Gia Tuấn lặng im một lúc khiến cô bất an, mới nhẹ nhàng nói: “Ừ, vậy thì tốt. Anh sắp về nước, dự định sẽ ở lại Bắc Kinh một ngày, em sắp xếp mọi người gặp mặt ăn bữa cơm nhé.”
Giọng anh rất từ tốn, giống hệt như thái độ của một người anh trai quan tâm em gái, Nhâm Nhiễm đồng ý trong khi đang cố kiềm chế vẻ bất an: “Chẳng phải anh nói muốn tìm cơ hội phát triển bên Úc sao?”
“Thời gian an nhàn của anh chắc phải đặt dấu chấm hết. Gần đây mẹ không ngừng hối thúc anh về nước, nghe nói cha, chú và cô anh đang bất hòa vì chuyện phân chia cổ phần trong công ty. Ngoài ra, còn có sự góp mặt của dì và dượng anh, cục diện vô cùng hỗn loạn. Anh không thể không quay về nhúng tay vào ao nước đục đó.”
Trước đây Gia Tuấn từng kể với Nhâm Nhiễm, cô biết kinh doanh gia công xuất khẩu sản phẩm thuộc da của nhà họ Kỳ là do một tay ông nội sáng lập, sau khi Kỳ Hán Minh tiếp tay đã mở rộng thị trường nhiều hơn, ông có một em trai và một em gái, mọi người đều nắm giữ một số cổ phần. Sau vụ việc Kỳ Hán Minh vụng trộm đẻ con riêng, Triệu Hiểu Việt cực lực tranh giành cũng có một số cổ phần nhất định, đồng thời bà đưa cả em gái và em rể vào nắm giữ chức vụ quan trọng trong
công ty. Theo lời của Gia Tuấn thì đó là bãi chiến trường tranh giành quyền lực điển hình theo kiểu gia đình Trung Quốc, trong công ty mọi người đều nhìn thấy rõ.
Nghĩ đến sự vụ anh sắp đương đầu, cô bất giác đau đầu thay anh. Cô lại hỏi: “Mẫn Nghi có quay về cùng anh không?”
“Cô ta nói là rất nhớ Tiểu Bảo, nhưng không biết ăn nói sao với gia đình nên thôi, sau này hãy tính.”
“Một mình bạn ấy sống bên đó, anh chàng người Việt kia có đến quấy nhiễu bạn ấy không?”
“Thằng đó không xuất hiện được một khoảng thời gian rồi, anh nói cô ta lưu ý, thấy không ổn thì báo cảnh sát ngay.”
Gia Tuấn về nước vào cuối tháng 6, Nhâm Nhiễm đặt giúp anh một khách sạn gần nơi cô làm việc, đồng thời điện cho Trương Chí Minh, chỉ nói bạn học cũ về nước muốn hẹn ra gặp mặt. Đây là lần đầu cô chủ động hẹn anh, anh đồng ý ngay lập tức.
Sau khi tan ca, Trương Chí Minh lái xe đón cô đến khách sạn. Họ chạy vào bãi đậu xe, Nhâm Nhiễm tháo đai an toàn định xuống xe, Trương Chí Minh đột nhiên lui lại, đưa tay cản Nhâm Nhiễm bước xuống, hành vi đột ngột này khiến cô giật bắn người, cô khó hiểu ngước lên phát hiện Trương Chí Minh không hề nhìn cô, anh đang nhìn ra bên ngoài. Cô nhìn theo hướng của anh, một người đàn ông đứng cách đó không xa đang nói chuyện điện thoại, anh ta cao to nhưng hơi gầy, mặc chiếc áo sơ mi màu trắng xám, quần dài sậm màu với gương mặt cô rất quen thuộc, chính là Kỳ Gia Thông, còn có cả Hà Tịnh Nghi đang đứng kế bên, cô ta đang cẳng thẳng nhìn về hướng của họ.
Khoảng cách của họ rất gần, qua ô cửa được kéo xuống một nửa, Nhâm Nhiễm thậm chí có thể nghe được tiếng cười của anh, giọng nói vẫn trầm cảm như cô vẫn nhớ, “Tần Tổng, ông khách sáo quá, vậy nhé, tôi dẫn cả bạn gái tôi qua để cô ta dạo phố chung với con gái của ngài.”
Mấy năm không gặp, trông anh càng lãnh đạm và lạnh lùng hơn, gương mặt trai trẻ lúc trước vốn không đồng điệu với khí chất chín chắn toát ra từ anh, còn anh bây giờ, nét chín chắn và gương mặt vừa đủ già dặn kết hợp tuyệt mĩ, cả người toát
lên phong độ, quyến rũ đặc trưng ở độ tuổi này. Nhâm Nhiễm hơi hoang mang, dường như anh bước ra từ trong cuốn tạp chí đó, từ hình ảnh 2D đến lập thể 3D, nhìn cảm thấy gần như thế, dường như quá ảo tưởng và không chân thật. Cô từ từ quay đầu lại, Trương Chí Minh đang nhìn cô căng thẳng, nét mặt đó khiến cô bất an.
“Chúng ta ở trong đây một lát rồi hãy ra.” Anh nén giọng.
Nhâm Nhiễm bất động nhìn Kỳ Gia Thông vừa gọi điện vừa đi xa dần, đó là giây phút họ gần nhau nhất trong mấy năm qua. Bước chân của anh vẫn rất lớn, nhìn như đi rất chậm nhưng phút chốc đã biến mất khỏi tầm nhìn của cô. Hà Tịnh Nghi quay đầu nhìn về phía họ lần nữa rồi quay phắt đi bước nhanh theo Kỳ Gia
Thông.
“Anh biết em không muốn gặp anh ta.” Trương Chí Minh chua chát giải thích. “Vậy nhé, gọi điện nói bạn em xuống đây nhanh, chúng ta đợi cậu ta ở bên ngoài khách sạn, hoặc em ngồi trong đây đừng xuống xe, anh vào đón cậu ta ra đây.”
Nhâm Nhiễm càng khó hiểu, “Em không có lí do né tránh một ai, Chí Minh.”
“Không phải là tránh, Renee, nhưng hôm đó sau khi em nhìn thấy bức ảnh của anh ta đã chạy đến đứng dưới văn phòng làm việc của