Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Tác giả: Lãnh Tuyền

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341160

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1160 lượt.

ốn cho anh ta lên, không biết tại sao, chỉ là cảm thấy tôi không nên cho anh ta đi lên, vấn đề này giống như hai quốc gia chưa từng thiết lập quan hệ ngoại giao, biên giới không thể khóa, cũng không biết phải khóa thế nào.
“… Được rồi”. Anh vẫn cười, nhưng tia sáng trong mắt đã tắt, biến thành màu u ám mịt mù. “Tạm biệt, sớm nghỉ ngơi đi nhé”.
“Đi đi, em không phiền anh nữa, hẹn hò vui vẻ”. Tôi thở dài nhẹ nhõm, vô cùng cảm tạ Lý Hải Phi hiểu ý, nói khách sáo vài câu liền xoay người đi lên lầu, trong giây lát bỗng bị ai đó kéo cổ tay, nắm chặt, không động đậy được.
“Ân Sinh!”. Anh ta gọi tôi, tiếng gọi trầm thấp, lộ ra đau đớn.
Tim tôi đập sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, theo bản năng định hô lên “Lý Hải Phi, anh muốn làm gì?”, nhưng không muốn làm anh ta mất mặt, chỉ có thể nói. “Hải Phi anh uống nhiều rồi, không thoải mái chỗ nào?”. Suy nghĩ hỗn loạn như người sắp chết đuối tới nơi, tuy rằng choáng váng cũng không dám kêu to, sợ vừa lên tiếng sẽ thở ra toàn bộ dưỡng khí còn sót lại.
Trầm mặc giằng co, tôi nhìn anh, thẳng đến khi cảm giác khuôn mặt ướt át, nước nhỏ giọt trên cánh tay mới biết mình đang khóc.
“Ân Sinh, anh…”. Nước mắt làm anh ta hoảng sợ, ánh mắt cứng đờ nhìn thẳng vào tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi, một lúc sau buông tay, từng ngón từng ngón tay, từng chút từng chút một, cứ như anh ta đang dùng toàn bộ phần tự chủ cả đời mình khống chế bản thân buông tay, buông tay cho bảo bối anh ta vĩnh viễn không thể cầu trở về.
Chưa nói gì thêm, Lý Hải Phi cứ thế rời đi, chiếc xe Camry đen lướt đi trong bóng đêm của miền Nam oi bức, nháy mắt đã tan biến. Tiểu khu ban nãy còn có tiếng người tiếng xe bỗng lặng như tờ, tôi đứng trong không gian một mình, ngẩn người nhìn chằm chằm cổ tay.
Anh ta điên rồi, hay tôi điên, màn vừa rồi thật đã xảy ra sao?
“Ân Sinh?”.
“Ân Sinh!”.
Tiếng gọi vang bên cạnh liên tục vài lần, tôi mới trì độn ngẩng đầu, chậm rãi mở to hai mắt, nhìn người đàn ông mang ba lô đi ra từ sau cánh cửa bên hàng hiên, lập tức tôi ngây ra như phỗng.
Là Trần Dũng!






Lâu đài thủy tinh
“Ân Sinh”. Từng bước một, Trần Dũng đến gần tôi, khuôn mặt xồm xoàm râu ria chưa cạo, cười không được tự nhiên. “Em về rồi”.
“Dạ, đúng vậy”. Thấy anh cười, tôi cũng cười, hoàn toàn mở miệng theo bản năng, chính mình cũng không biết mình đang nói cái gì.
“Di động gọi không được, chỉ có thể ngồi chờ em ở đây, ai ngờ ngủ quên, còn nằm mơ thấy mình trúng số độc đắc, mua máy bay riêng đưa em đi du sơn ngoạn thủy”. Anh đã đến rất gần, gần đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi nước hoa “Bích sóng” hòa trộn với mùi khói thuốc và mùi mồ hôi tạo thành mùi hương đặc trưng tên là Trần Dũng. “Chưa bay tới nơi anh đã tỉnh lại, vừa vặn thấy em đứng ngoài hiên, mặc quần áo trắng, thật là… thật là xinh đẹp”.
Tôi ngạc nhiên, đây chẳng phải là… Thuốc an thần đưa đến bên miệng, có ý gì đây?

Ba ngày sau, Trần Dũng lành bệnh, bệnh tình như ăn mòn mất một tầng da thịt trên thân thể anh, nhìn gương mặt chồng vàng vọt mà vẫn vui vẻ nằm trên giường, tôi đương nhiên đau lòng. Cảm thấy chính mình thật không chút tiền đồ, đầy bụng tổn thương và ấm ức nhưng nhìn anh lại nói không ra, ngược lại thấy người ta lên cơn nóng sốt thì lập tức như kiến bò trên chảo nóng, điên điên chạy tới chạy lui không ngưng nghỉ. Đúng là kiếp trước tôi thiếu nợ anh! Tôi oán hận nghĩ, thề không bao giờ thèm quan tâm anh nữa, nhưng vừa thề thốt xong, quay người lại thì nên làm như thế nào lại làm như thế ấy. Chăm sóc người bệnh cũng nghiện sao? Buồn bực!
Không tự mâu thuẫn như tôi, Trần Dũng có vẻ trầm mặc rất nhiều, uống thuốc xong liền nằm yên trên giường, không nói lời nào, không than khổ, chỉ im lặng, im lặng không hề giống anh. Tôi cho rằng do bệnh, thân thể yếu đuối làm cho tâm hồn cũng yếu đuối theo, giống như Trần Dũng bây giờ, rảnh rỗi luôn thích níu cánh tay tôi không chịu buông, hành động dị thường của anh, tất cả đều do rối loạn tiêu hóa mà ra. Nhất định là như thế.
“Em về rồi”. Mang theo đồ ăn, mở cửa, chào hỏi người bệnh trong nhà. “Hôm nay cảm giác sao rồi?”.
“Rất tốt”. Anh chui từ phòng vệ sinh ra. “Ống nước bị rỉ, đây nè”. Cầm kéo trong tay chỉ chỉ. “Thiếu lực, nhà có kìm không em?”. Sắc mặt anh vẫn thực tiều tụy, bàn tay cầm kéo lộ rõ xương tay, ánh trời chiều xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên làn da hệt như chiếu lên cây lởm chởm cành.
Mới vài ngày mà đã gầy thành như thế! Trái tim tôi khống chế không được đau nhói, nghĩ muốn thờ ơ lại không thể ngăn cản bước chân, tự động mở miệng, đoạt lấy cây kéo, hung hăng mắng anh. “Rỉ cũng mặc kệ, mau quay về giường nằm đi!”.
Tôi không rõ lời này vì sao biến thành thuốc, cây héo hon lập tức sống lại, khôi phục vẻ xanh tốt ban đầu, hệt như nước thần trong truyền thuyết, chỉ cần một giọt lập tức biến bộ xương khô trở thành người sống.
Nắm chặt lấy tôi, anh cười rộ lên, ánh mắt đen láy lấp lánh ánh sao. “Bà xã, em thật tốt”.
Phê bình tương đương khen ngợi, người này có tật x