Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Tác giả: Lãnh Tuyền

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1167 lượt.

ấu đó!
Không nhìn tôi kháng cự, Trần Dũng cọ cằm lên đỉnh đầu tôi, anh nói chuyện, từng chữ từng chữ động lòng người. “Đi xa mấy chục ngày, điện thoại cũng vô ích, mỗi ngày nhìn ảnh cưới nhớ vợ, nếu không đến thăm, anh sợ chính mình sớm muộn gì cũng sẽ sinh bệnh thần kinh”.
Cánh tay gia tăng lực, ôm càng chặt, anh tiếp tục nỉ non bên tai tôi, tình chân thật, ý khẩn thiết. “Ân Sinh em biết không, em mà giận, khuôn mặt phồng, miệng cong lên trông y đúc bánh bao ở đây, nhỏ nhỏ tròn tròn, thật sự là đáng yêu”.
Ngôn từ của anh quá mức hấp dẫn, tôi chống đỡ không được, trong khoảng thời gian ngắn trố mắt, cả người dập dìu trong biển sâu khôn cùng, sóng cuốn vỗ về bồng bềnh thoải mái. Nhưng mà… Bánh bao?!
Roẹt! Biển rộng khô cạn, trọng lực trở về, hai chữ “bánh bao” biến thành đá ngầm đập vào hông tôi, cảnh trong giấc mơ lúc trước lại hiện ra rõ ràng, đúng rồi, sao tôi có thể quên mất bánh bao của Lâm Mi chứ! Ý nồng tình thâm lập tức thành âm hiểm giả dối, không khí ấm áp tụt xuống dưới 0 độ, tôi đẩy anh ra, cúi đầu đi, cắn môi không nói lời nào.
Nói thế nào đây? Chẳng lẽ hỏi anh : Anh Dũng, lúc này anh lại muốn lấy thứ gì trong nhà cho ai nữa? Quên đi, cùng vi quý, anh là người bệnh, tôi nhịn!
Thời gian kế tiếp buồn hơn, anh ngoan ngoãn quay về nằm trên giường, tôi xắn tay áo nấu cơm, phong cảnh kiều diễm vừa rồi tan thành mây khói, chúng tôi tự lui về lâu đài thủy tinh của mình, ngẫu nhiên nói chuyện phiếm như hai người ở cách nhau cả ngọn núi.
“Đói chưa?”.
“Chưa”.
“Hai món ăn đủ không, thiếu em lại đi mua thêm?”.
“Không cần không cần, ăn không hết đâu”.
Đối thoại thiếu muối ngắt quãng thẳng đến khi đồ ăn dọn ra bàn, nội dung nói chuyện có cải thiện cũng không hơn gì ban nãy.
“Ký túc xá này chỉ một mình em ở?”.
“Người ở cùng kết hôn, trước khi anh tới ba ngày đã chuyển ra ngoài”.
“À, là vậy sao”.
“Ngày mai cuối tuần, nếu cảm thấy khỏe hơn, em dẫn anh ra ngoài đi dạo, tận tình làm thổ địa”.
“Được, cảm ơn”.
Đồng thời dừng lại, đồng thời ngẩng đầu, dường như cả hai chúng tôi đều cảm thấy cuộc đối thoại này quỷ dị thái quá. Anh nhìn tôi, trong ánh mắt không thể không nhận ra có gì đó rất lạ, một lúc sau cười rộ lên, khóe miệng nhếch lên cao. “Thổ địa gì chứ, rõ ràng không đến một tháng nữa sẽ trở về, em nha, chỉ là khách qua đường thôi”.
“Này…”.
Lời anh nói thật sự làm tôi nghĩ đến một chuyện, gác đũa, đằng hắng giọng, nói vào việc chính. “Hôm nay tổng giám đốc Triệu ở công ty con gọi em tới”.
“A, ông ấy nói gì, có phải cho em quay về tổng bộ trước hạn, chuẩn bị giao tiếp công tác?”.
“Ông ấy nói em làm rất tốt”.
Tay gắp rau ngừng lại, đôi đũa đang gắp miếng cà chua xào trứng tôi nấu run rẩy. “Còn gì nữa?”.
“Nếu em có thể ở lại, ông ấy sẽ thăng chức cho em, nên…”.
Cạch!
Chiếc đũa rơi trên mặt đất, Trần Dũng cúi xuống nhặt lên, nhưng lâu thật lâu không ngẩng đầu dậy.
Lật ngửa ván bài
Tiếng ồ ồ của điều hòa cũ kỹ quá lớn đánh thức tôi, không ngủ lại được, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, tôi với tay lấy đồng hồ, vừa đúng mười hai giờ. Nhắm mắt lại suy nghĩ : vừa rồi mấy lần nhỉ? Aiz, ba giờ lửa tình nồng cháy, thậm chí không nhớ nổi chi tiết cụ thể.
Tôi đứng dậy xuống giường, thắt lưng đau đến nghiến răng nghiến lợi, trần trụi đứng trên mặt đất trừng mắt giận dữ với cái giường ván gỗ : miền Nam đất lành cái gì, nơi phì nhiêu tươi tốt như vậy sao không chịu trải giường êm êm một chút? Xoa thắt lưng, tôi âm thầm lắc đầu, nghĩ bụng tính mình đúng là trẻ con. Biết rõ giận cá chém thớt là thêm tội nhưng cứ nhìn gương mặt cầu xin vô tội của Trần Dũng là tôi lại ăn không tiêu cục tức. Ai nói tình xa là tình đẹp, ai nói tiểu biệt thắng tân hôn, củi khô lâu ngày gặp phải lửa nóng cũng đốt khói mù mịt đó thôi.
Trời thì nóng như đổ lửa, thân thể lại phản bội tình cảm, mặc dù cố gắng cách xa nhưng vẫn cứ dính vào cùng nhau. Đủ tư thế, đủ địa điểm, chúng tôi là người đàn ông và người đàn bà cuối cùng trên thế giới, quên đi tương lai, sống chết quấn lấy nhau, chôn tuyệt vọng và oán hận dưới đáy lòng.
Sao không thể ngồi xuống và chỉ nói chuyện với nhau chứ? Chẳng lẽ chúng tôi còn không hiểu tình dục vừa phải có lợi cho thể xác và tinh thần còn đẩy nó đi quá giới hạn tất có tác dụng phụ ư. Ân Sinh và Trần Dũng cùng quay cuồng, thực sự là đáng xấu hổ!
Tôi quay đầu, nhìn người đàn ông ngủ say trên giường, hàng mi rậm phủ xuống hốc mắt thâm quầng, nhất định mấy ngày nay anh còn mệt mỏi hơn tôi, bao nhiêu việc truy đuổi sau lưng, cạn kiệt thể lực là kết quả đương nhiên. Anh cần tẩm bổ toàn tập!
Anh xoay người, cánh tay dài tìm kiếm, nắm chặt lấy góc chăn của tôi, miệng lẩm nhẩm nói mớ. “Đừng, đừng, đừng…”. Những từ còn lại bị nuốt mất, tạm ngừng một chút, tiếng ngáy lại đều đặn vang lên.
Đừng cái gì? Đừng đi, đừng hỏi hay đừng nóng giận? Hay đừng can thiệp vào? Tôi đứng đó đoán mò, nhưng không thể đoán ra đáp án.
Từ lúc biết tôi có ý định ở lại nơi này, Trần Dũng trở nên quái dị, ban đầu là im lặng cực đoan, sau đó cầu xin đủ mọi cách,


Snack's 1967