Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Tác giả: Lãnh Tuyền

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.

bây giờ lại mãnh liệt quá mức, chỉ qua thời gian vài ngày, chồng tôi đã cho tôi trải nghiệm ba loại nhân sinh khác nhau, khiến tôi hoa mắt mà lòng trĩu nặng.
Rất nhiều lần, tôi lơ đãng ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình, trong đó có đau thương, có áy náy, có phẫn nộ, tràn đầy muốn nói lại thôi, đây là sao? Trong tiềm thức, tôi cự tuyệt đọc hiểu chúng. Lúc đầu tôi giả bộ thái bình, cứ ăn cứ ngủ, nghe anh nói “Ân Sinh, chúng ta cùng trở về được không?” thì cười ha ha đánh trống lảng, giả bộ làm kẻ khờ, nhưng từ từ ánh mắt anh càng lúc càng mạnh mẽ, tôi không thể giả bộ được nữa. Tôi muốn nói hết, dù tốt hay xấu thì xin cứ cho tôi một kết quả. Nhưng sự thật cuối cùng đang được che phủ bởi một lớp vải, nó lạnh lẽo và tàn khốc, tôi không biết mình có thể thừa nhận nó hay không. Cho nên tôi trốn tránh, mặc cho tình thế phát triển, mặc cho Trần Dũng áy náy đến phát điên, tôi không nói gì, bất động đứng một bên, lạnh lùng xa cách, kéo dài hơi tàn.
Ngày nào cũng thế này mãi thì không được, hết nóng lại lạnh, tôi cảm thấy mình sắp bị tâm thần phân liệt rồi, may là ngày mai mọi thứ sẽ chấm dứt, không thể bỏ nhà hàng mà đi quá lâu, Trần Dũng đã đi một tuần, đến lúc phải trở về. Không hề có ý đuổi người, nhưng nói thật, Trần Dũng đi làm thể xác và tinh thần của tôi thả lỏng, rốt cuộc anh cũng đi rồi!
Buổi tối nay hẳn là buổi tối cuối cùng của chúng tôi. Dã tính không kìm nén, điên cuồng hết mức.
Tôi thở dài, chấm dứt những ý nghĩ lộn xộn, xoa bóp thắt lưng, chuẩn bị uống nước rồi đi ngủ, nhưng vừa buông cái ly đã bị tiếng động đột ngột vang lên làm phiền.
Ring ring ring… Tuy rằng để chế độ rung nhưng tiếng vẫn to, trễ thế này rồi, ai gọi? Nhón chân đi qua, tôi cầm lên nhìn vào màn hình, cắn môi, là Lý Hải Phi! Một tuần không thấy động tĩnh, lựa lúc đêm hôm khuya khoắt gọi tới, anh ta muốn gì đây? Tôi trốn vào toilet, đóng cửa rồi ấn nghe, không biết nên nói cái gì, chỉ đơn giản giữ mình bình tĩnh, chờ anh ta nói chuyện.
“Ân Sinh, em đang ở đâu? Anh muốn nói chuyện với em, thật ra anh, anh…”. Ngữ khí cô đơn ngập ngừng, có lẽ anh ta đang lựa chọn từ để nói, nhưng dường như đang do dự không dứt. Rốt cuộc, đầu bên kia phát ra tiếng than nhẹ, thay đổi hoàn toàn, biến thành giọng khách sáo. “Gần đây vội quá, chưa gọi điện cho em được, mấy ngày nay em sao?”.
“Chuyện hôm đó, xin lỗi em”. Anh ta thành khẩn giải thích, thêm vào một câu. “Lúc ấy uống nhiều quá, ngại ghê, Ân Sinh em đừng giận”.
Lý Hải Phi có thể xin lỗi, tôi nên vui mới đúng, nhưng chỉ bề ngoài mà thôi, trong lòng tôi cuồn cuộn chua xót, đầu đau, lòng đau, cả người đều đau. Thật sự muốn cúp điện thoại ngay lập tức, bất quá đó không phải cách, lễ nghĩa cơ bản trong xã hội không cho phép tôi làm điều đó, trong tình huống này, tôi phải ‘lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau’. Có khó chịu cũng phải nói.
Tôi hít sâu, khóe miệng nhếch lên, dùng giọng điệu tinh quái trả lời anh ta. “Ai da ngài thì có chỗ nào không đúng chứ, không có việc gì, ngày đó em cũng uống say lắm, làm sao về ký túc xá cũng không biết, đúng rồi, nếu có chỗ nào thất lễ thì Hải Phi anh bỏ qua nhé”.
Sau đó còn nói thêm mấy câu khách khí vô nghĩa mới gác điện thoại, tôi ngồi trên bồn cầu một mình ngẩn người.
Đêm đã khuya còn gọi điện thoại tới, Lý Hải Phi, anh muốn làm gì? Chỉ một hạt giống mọc mãi không thành cây mà đáng giá để anh khẩn trương muốn cắt đứt nó như vậy sao? Chẳng biết vì cái gì, tôi thấy cực kỳ tức giận, sao tôi phải hao tâm tổn trí vì một cuộc điện thoại kì quái cơ chứ?
Lắc đầu đứng dậy, không nghĩ nữa, ngủ!
Tôi đẩy cửa đi ra, ngẩng đầu, giật mình chết khiếp, Trần Dũng đang trần như nhộng đứng ngoài cửa toilet, mặt không chút thay đổi, tay nắm chặt thành đấm. Trời đất thiên địa, hù chết người ta!
“Khụ khụ khụ, anh, anh tỉnh rồi”. Tôi không biết nói gì cho phải, xấu hổ cười gượng, chỉ muốn chạy trốn cho mau lẹ. “Anh chờ đi vệ sinh? Ừm, em đi xong rồi, anh đi đi”.
Lách thân qua, không xong, tôi bị Trần Dũng bắt, ép chặt vào vách tường không cho đi. “Ai ai, anh làm sao…”. Anh không cho tôi nói hết, cúi đầu cắn một phát lên cổ tôi thật hung tợn.
Đau! Máu cả người tôi dồn lên não, tôi nghĩ Trần Dũng điên rồi, người cắn cổ tôi không còn là ông chủ Trần của nhà hàng, mà là ma sói trong đêm trăng, là ác quỷ ăn thịt người.
“Anh, anh!”. Không kịp kêu to, Trần Dũng nâng chân của tôi lên, tức giận kiên quyết ấn thứ đó vào, không chừa nửa con đường sống.
A! Tôi đau muốn khóc, nơi đó còn chưa đủ ướt, không hề chuẩn bị, anh tiến vào như một thứ vũ khí giết người.
Một lần, hai lần, ba lần… Tường gạch sau lưng lạnh như băng, người đàn ông đang ép chặt tôi vào mình thì nóng hổi, tôi bám vào cánh tay của Trần Dũng, khóc không thành tiếng.
“Của tôi, của tôi, là của tôi!”. Anh rít gào, nhắm mắt lại xâm nhập liên tục, điên cuồng như dã thú, đầu của anh cúi xuống, có vẻ muốn hôn lên vành tai tôi, nhưng khi chạm vào hai má tôi ướt đẫm thì dừng lại, ánh mắt hoảng hốt mở ra, nhìn chằm chằm hai hàng lệ. “Ân Sinh, anh…”.
Nước mắt khiến anh bừng t