Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1168 lượt.
ỉnh, tuy rằng dục vọng chưa tan, nhưng không thể tiếp tục, anh chậm rãi rút lui, nhẹ nhàng ôm tôi thật chặt, tim đập vẫn còn thình thịch như vũ bão, Trần Dũng vùi đầu vào tóc tôi, im lặng.
Một lúc sau, anh rầu rĩ nói. “Anh xin lỗi, anh xin lỗi”. Lời này, có vẻ muộn rồi. Tôi còn đang đau đớn, ngay cả óc suy nghĩ cũng tê dại, không thể trả lời câu xin lỗi của anh, tay cũng vô lực, chỉ có nước mắt là chảy ra liên tục, từng giọt từng giọt.
“Sao lại khóc?”. Đỡ lấy mặt tôi, chùi đi nước mắt, con quỷ vừa khôi phục hình người lập tức dịu dàng vô cùng. “Em đừng khóc, đừng khóc, anh chỉ là, chỉ là…”.
Xuyên qua tấm màn nước lòe nhòe, tôi nhìn mặt anh, trong óc mơ màng suy nghĩ : thì ra Trần Dũng khi ão não thì thế này đây, mày nhíu, mắt sụp, chẳng đẹp chút nào. Gian nan nhấc tay, tôi muốn chạm vào miệng anh, hy vọng nó cong lên như mọi khi, để người chồng đẹp trai của tôi trở lại.
“Ân Sinh!”. Tay tôi bị bắt lấy, hai cánh tay to lớn ôm chầm tôi vào trong ngực, Trần Dũng run rẩy vội nói. “Ân Sinh, về đi, chúng ta về nhà được không, từ nay về sau chúng ta không cần gì nữa, sống thật kiên định, anh, anh nhất định đối xử tốt nhất với em, cái gì cũng nghe em, được không?”.
Sau đó anh nói gì thêm thì tôi nhớ không rõ lắm, tôi mệt mỏi, mệt đến không thể giữ lâu hơn được, trút hết sức lực. Thân thể và tinh thần song song mệt mỏi, khiến người ta khốn đốn cực độ. Hình ảnh cuối cùng tôi thấy được là đôi mắt anh, chui vào lòng anh, tôi nói nhỏ. “Anh Dũng, em mệt quá, em muốn ngủ”.
Sau đó, mọi thứ đều tĩnh lặng, thần Ngủ giáng lâm.
.
.
.
Ngày hôm sau ngủ dậy muộn, tôi trợn mắt nhìn kim đồng hồ, chỉ cách giờ tàu chạy có một tiếng, cuống quít lên thì làm gì còn có tâm tư đi quản chuyện ân oán gút mắc, hai người lật đật thu dọn hành lý không kịp thở, tung cửa chạy đi.
Chạy hết tốc lực đến nhà ga, bên trong đã bắt đầu kiểm vé, tôi tính không đi tiễn, anh cứ nhất quyết bắt tôi mua vé sân ga, cùng nhau đi vào, còn bày đặt ‘đưa Phật phải đưa đến Tây Thiên’. Xì, cũng không phải Tây Du Ký, đưa Phật cái gì, Tây Thiên cái gì!
Xong xuôi mọi thứ, chúng tôi không còn bao nhiêu thời gian sót lại, một người bên trong toa, một người đứng ngoài cách nhau tấm kính thủy tinh, nói không được, cười cũng không xong.
Cứ đứng như thế thật sự khó chịu, tôi nghĩ rằng dù gì cũng đã dàn xếp xong, tôi có ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì, vẫy tay ra hiệu cho Trần Dũng, ý bảo tôi đi trước. Nhưng anh mặc kệ, đứng lên đập cửa sổ, nhấn gọi di động. Thật sự gần ngay gang tấc còn gọi di động làm chi?!
Tôi không đừng được, phải ấn nghe, vừa áp vào tai đã nghe giọng Trần Dũng truyền tới. “Không được, bà xã, em phải cho anh một câu trả lời chắc chắn, nếu không một mình anh không yên tâm được”.
“Gì?”.
“Tối qua anh nói với em rồi, em… Em sẽ trở về phải không?”.
“Cái này… Để em suy nghĩ kỹ đã”. Vẫn câu trả lời có lệ, không chút thành ý.
“Ân Sinh!”. Anh quát, trừng mắt giận dữ nhìn tôi qua ô kính cửa, thái độ hiển nhiên không hề hài lòng. Nhìn Trần Dũng như thế tôi cũng bực lắm, mắc mớ gì cứ phải bắt tôi về, người ta đã trốn được anh đến đây rồi, xem anh trừng ai?
“Làm chi, không phải đã nói cho anh là được thăng chức sao, lúc nào cũng về về về, thất nghiệp cho anh nuôi!”.
“Em!”. Anh bị tôi trách móc, nhất thời nói không nên lời, bàn tay đặt trên kính hết nắm lại mở, cuối cùng siết lại thật chặt. “Ân Sinh, em không quay về, là vì anh ta chứ gì”. Ngữ khí xót xa, giống như tiếng âm truyền từ địa phủ.
“Cái gì?”. Tim đột nhiên nhảy lên, trán đổ mồ hôi, tôi bắt đầu khẩn trương.
“Em không quay về là vì người đàn ông lái chiếc Camry đó, anh ta chính là Lý Hải Phi phải không? Lúc chúng ta kết hôn, phong bì lớn nhất là của anh ta, hôm anh đến, người lôi kéo em ở trước tòa nhà cũng là anh ta, nửa đêm gọi cho em, khiến em ngẩn người bất động là anh ta, có phải không?”. Dừng lại, anh lạnh lùng hỏi. “Ân Sinh, em nói dối anh, định nói dối đến khi nào?”.
Ầm! Cơn mưa đá rầm rập đổ xuống, ném thẳng những viên đá to tướng vào tôi, không kịp đề phòng, tôi rét lạnh thấu xương, lạnh đến nội thương.
Thì ra, từ lúc kết hôn, anh đã có nghi ngờ, thì ra, anh biết toàn bộ!
Tôi nắm điện thoại như nắm quả bom hẹn giờ, lắng nghe giọng nói tàn khốc của Trần Dũng phát ra, cảm giác chính mình bị ép vào đường cùng, không thể lùi được nữa. Mấy ngày nay giả ngây giả ngô, hết trốn lại trốn, cuối cùng vẫn không thoát được. Được rồi, tôi đã kiệt sức, nếu phải lật ngửa ván bài, thì cả hai chúng tôi hãy cùng lật đi!
Nhẹ nhàng, tôi cũng nói. “Anh Dũng, anh nói em sao không coi lại mình, anh có trong sạch không?”.
“Em đã gọi điện cho chị Kim. Trước đó nữa, em còn gặp ông Lưu bếp trưởng”.
“Anh Dũng, chuyện của anh, em đều biết, thậm chí còn thấy tận mắt anh đưa sổ tiết kiệm cho Lâm Mi, trong đó có ít nhất mười vạn”.
“Lâm Mi quả nhiên xinh đẹp, ngay cả lúc anh khen em, thật ra em cũng không thể nào so sánh với cô ấy, anh và cô ấy, cả hai rất xứng đôi”.
“Chỉ là, anh không nên dối gạt em, anh yêu cô ấy, muốn cô ấy, cả hai muốn ở bên n