Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Tác giả: Lãnh Tuyền

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.

, chuyện gì đã xảy ra đây?
Lòng tôi bốc lửa, từng chút từng chút một cháy lan khắp mọi thứ. Chờ bình tĩnh lại, tôi đẩy người trước mặt ra, nghiêng ngả lảo đảo đến tủ quần áo, nhét mọi thứ vào vali, nhưng lại bị anh ta ngăn cản.
“Ân Sinh, em đừng làm anh sợ”.
Tôi ngẩng đầu, gạt tay anh ra, ánh mắt đỏ hồng. “Hải Phi, em, em phải quay về”.
“Sao?”. Anh ta đóng vali lại, không cho tôi động đậy. “Sao lại thế này, em từ từ kể anh nghe”.
Tôi đưa tay ôm mặt, nuốt nước bọt, giọng run rẩy. “Anh ấy gây tai nạn giao thông, chết người rồi”.
“Chết rồi ư?”.
“Đang trong phòng mổ”.
“Bệnh viện nào?”.
“Bệnh viện số năm”.
Buông tay, anh không ngăn nữa, không nói gì rút điện thoại ra ngoài sân phơi đồ gọi, khi quay vào, mặt anh đanh lại như sắt thép. “Anh ta có mua bảo hiểm tai nạn xe cộ không?”.
“Không, chỉ mua bảo hiểm đi lại thôi, trước lúc về nhà anh ấy còn nói chưa đóng đủ, về sẽ đóng cho xong”.
“Hiểu rồi”. Câu trả lời của tôi giúp anh ta hạ quyết tâm, chỉ đáp lại có thế, Lý Hải Phi nhăn mặt trực tiếp ném vali của tôi vào tủ. “Ân Sinh, em không được về”.
“Cái gì?”. Tôi không hiểu, vì sao tôi không được về?
“Anh có bạn làm việc ở bệnh viện số năm, vừa hỏi sơ qua, người bị đâm trúng 45 tuổi, xuất huyết màng não, đã lâm vào hôn mê sâu, đang cắm máy thở, không có dấu hiệu tỉnh dậy, ngày hôm qua có hai chỗ tiếp tục chảy máu, phải mổ lần hai, nhưng vì mất quá nhiều máu nên khả năng thành công không cao”.
Một đống thuật ngữ ngành y làm tôi lùng bùng, chỉ có sáu chữ cuối là rõ nghĩa : khả năng thành công không cao. Vậy chẳng phải là… Tôi lắc đầu, không muốn nghĩ đến đó, tôi lại xoay người lôi vali ra, nó ở phía sau, hận chính mình sao không có tay dài hơn.
“Ân Sinh!”. Anh ta lại tiếp tục ngăn cản, anh nhìn tôi, ánh mắt vô cùng nghiêm túc. “Em quên em đã nhận công tác chính thức ở đây sao, vừa nhận công tác đã bỏ đi là không được”.
Vì công việc ư? Cái cớ đó gượng ép quá đấy, nhưng tôi không lòng dạ nào nghĩ lại, lách qua anh, tiếp tục thu dọn hành lý, vừa làm vừa nói. “Không tốt cũng phải nghỉ, Hải Phi anh đừng lôi kéo em nữa, em phải về, phải về ngay”.
“Không được!”. Cuối cùng anh ta cũng nổi nóng, đoạt lấy vali ném ra xa, rống lên. “Em nghe lời đi, đừng giả bộ ngớ ngẩn!”.
Tôi chưa từng thấy Lý Hải Phi tức giận như vậy, vốn đã sốt ruột còn thêm phần sợ hãi, nước mắt bắt đầu không khống chế được ào ào tuôn ra. Thấy tôi khóc, anh ta thở dài bỏ cuộc, vò tóc, Lý Hải Phi ấn tôi ngồi xuống giường, thanh âm dịu đi. “Vừa rồi anh hoảng quá, đừng khóc, đến đây, lau nước mắt đi”. Khăn tay bịt kín tầm mắt, lau xong nước mắt cho tôi, anh ta ôm lấy tôi trầm tư một hồi lâu, chậm rãi mở miệng, thành khẩn. “Ân Sinh à, ngày trước em thường hỏi anh vì sao ba năm không chạm vào em? Đồ ngốc, sao không suy nghĩ gì cả, đương nhiên là vì em. Khi đó chúng ta nghèo, cho dù yêu em say đắm cũng không thể tỏ ra, chỉ muốn bảo vệ em thật tốt, chính là không biết phải làm thế nào, cho đến một ngày anh nghe đồng nghiệp bàn luận với nhau : một cô công nhân bị thai ngoài tử cung, khi đưa tới đã hấp hối rồi, mới 20 tuổi thôi, bạn trai cô ấy đứng ngoài cửa khóc tới té xỉu, thật ra nếu bọn họ đến sớm hơn một chút đã không có việc gì, nhưng do không có tiền nên cuối cùng đành chấp nhận cái chết. Lúc ấy anh nghĩ, anh hiểu được mình nên làm gì, bảo vệ em nghĩa là không thể chạm vào em, trừ phi công thành danh toại, nếu không sẽ không chạm vào, có khó chịu cũng không thể chạm vào”.
Tôi nhúc nhích người, muốn tránh khỏi, chuyện tám trăm năm trước nghe không thấy thoải mái lắm, giống như cơn mưa bỗng đổ xuống từ bầu trời, nó xuất hiện là một sự sai lầm.
“Đừng trừng anh, anh nói chỉ muốn tốt cho em thôi, bảo bối anh vất vả bảo vệ không thể chịu tội, lúc trước anh nghèo khổ, rất nhiều thứ anh đành bó tay bất lực, nhìn em kết hôn, nhìn em nắm tay người khác, cũng chỉ có thể cắn răng nuốt xuống, để cho tên khốn đó chiếm hết mọi thứ, giờ đây em sống không hạnh phúc, em không thấy rõ tình thế, anh ở đây, anh sẽ chăm sóc em, không thể không giúp em!”.
“Biết hôn mê sâu là cái gì không, biết xuất huyết màng não là cái gì không? Nói cho em biết, cho dù có phẫu thuật thành công, 90% cũng sẽ sống đời sống thực vật, nếu như thế thì em phải làm sao?”.
“Anh là bác sĩ, tai nạn như vậy anh thấy rất nhiều rồi, người bị đâm thì thống khổ, còn người đâm phải anh ta thì sao, nói cho em biết, sự thống khổ của họ không hề ít hơn người bị đâm bao nhiêu đâu”.
“Bảo hiểm chỉ chi trả sáu vạn, bản thân các người thì phải bồi thường bao nhiêu tiền, còn phải hầu tòa vài năm, chạy chọt cảnh đội pháp viện? Nếu người kia chết, ngược lại bồi thường ít hơn, nhưng nếu anh ta không chết thì phí chăm sóc, phí chữa bệnh, phí tàn tật, phí bồi thường cho gia đình người đó, Ân Sinh à, là cái hố không đáy!”.
“Thế giới này không có tiền là không được, nợ quàng vào thân không thể chỉ nói mà cho qua được, quyền thế ngập trời, giàu có kinh người thì không sao, chứ chỉ là dân đen làm sao có nhiều tiền đến vậy? Anh không muốn đề cập tới thôi, báo chí