Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Tác giả: Lãnh Tuyền

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341183

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1183 lượt.

đăng bao nhiêu bài về những vụ án như vậy rồi, nhiều gia đình tan tác cũng vì thế, nhiều công ty đóng cửa cũng vì thế, tan cửa nát nhà, vợ chồng con cái ly tán, Ân Sinh em tỉnh lại đi, Trần Dũng xong rồi, anh ta gây chuyện lớn rồi!”.
“Em ngàn lần vạn lần không được quay về, dù sao cũng đã chia tay, đừng lo lắng cho anh ta nữa, cứ ở lại đây, không bao lâu sẽ xong thủ tục ly hôn, tai họa lần này sẽ không dính dáng gì đến em”.
Anh ta tạm dừng, tay ôm chặt thắt lưng tôi, ấn đầu tôi tựa vào bờ vai anh ta. “Ân Sinh, mấy tháng nay anh cứ suy nghĩ mãi vì sao anh muốn ở bên An Kì, là vì tiền, vì quyền, vì muốn chắc chân ở thành phố này sao? Vậy hiện tại đã có tất cả thì còn vì cái gì đây? Sinh nhật anh ngày đó, sau khi chia tay em, An Kì kéo anh đi ăn sushi ở khách sạn sang trọng, mỗi món giá tới 1200 tệ, cả bàn đầy món ăn mỹ vị tinh xảo, em có biết lúc đó anh nhớ đến gì không? Là mì thủ công! Toàn bộ đầu óc đều nghĩ về mì thủ công nằm trong cái hộp giữ ấm em đưa! Lúc ấy thiếu chút nữa anh nhỏ nước mắt, thật sự hối hận lắm, người anh yêu, sao có thể dâng cho người khác!”.
“Ngày đó em nói cho anh biết Trần Dũng phụ em, nói thật nghe được tin tức đó, anh lập tức quyết định chia tay với An Kì, đây là cơ hội ông trời cho anh, nếu bỏ qua sẽ không có thuốc nào cứu được anh nữa. Huống chi hiện tại anh ta gây ra chuyện, em yêu cầu ly hôn là hoàn toàn hợp lý, không ai có thể ngăn cản. Ân Sinh, em nghe anh đi, mau chóng hoàn tất thủ tục ly hôn với anh ta, ở lại đây, ở lại bên anh, anh thề sẽ yêu thương em, chăm sóc em cả đời!”.
Nói dài dòng suốt một ngày rốt cuộc cũng xong. Xoay người mặt đối mặt, anh ta nắm tay tôi kề lên môi, hôn nhẹ, ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi giống như chờ mong, giống như van nài. Vậy mà tôi không cách nào mở miệng được, cứ đờ đẫn như vậy nhìn anh ta. Dung mạo đoan chính đó từng chút từng chút một trở nên mờ ảo, đóa sen trắng tinh khiết dần hóa thành cây hòe dữ dằn nơi thâm sơn. Người này vẫn là Lý Hải Phi tôi từng quen thuộc, từng hiểu rõ, từng yêu sao? Anh ta coi An Kì là gì, là hình nhân sao? Hay nấc thang tiến lên danh vọng? Anh ta coi Trần Dũng là gì? Con chuột ngoài bãi rác ư? Hay chó rơi xuống nước? Ích kỷ! Tuy rằng luôn mồm nói là vì tôi.
Thực xin lỗi Lý Hải Phi, xin anh cứ giữ hết mọi thành công về mình đi! Trần Dũng là chồng tôi, cho dù tình cảm giữa chúng tôi gặp trắc trở, nhưng ở thời điểm như thế này, tôi Niếp Ân Sinh vẫn không có cách nào buông tay ra đi.
Tôi bỗng cảm thấy trống trải, cảm thấy mệt mỏi, bất chợt nhận ra người đàn ông này đã cách tôi quá xa, cho dù vai vẫn kề vai, tay vẫn chạm tay, tim không còn đập chung nhịp nữa, giữa chúng tôi đã là khoảng không chẳng thể vượt qua nổi.
Tôi thở dài thật nặng nề, gạt bỏ cánh tay, đi đến mở cửa, xoay người nói với Lý Hải Phi, nhoẻn miệng cười nhạt. “Trễ rồi, Hải Phi, An Kì còn đang chờ anh”.






Chân tướng rõ ràng
Sáng hôm sau tôi vội vã đến bệnh viện, giữa chuyến đi gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại nhưng chẳng ai bắt máy, cho đến lúc vào sân bay tôi vẫn gắng gọi thêm cuộc nữa mà vẫn vô ích, mọi liên lạc đều tiến vào hố đen, Trần Dũng ở nơi xa xôi chẳng có chút tin tức nào. Tôi lo lắng quá gọi cho Tiểu Kiếm nhưng nghĩ lại thấy khó có thể mở lời, quan niệm từ xưa thâm căn cố đế : việc xấu trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng. Chuyện vợ chồng ầm ĩ tốt hơn đừng để người khác biết. Nhưng mà đều sắp phải ly hôn tới nơi, còn phân biệt người trong người ngoài ư? Tôi không muốn cố chấp vấn đề này nữa, càng nghĩ càng sợ hơn.
Vì thế tôi quyết định chạy thẳng đến bệnh viện thăm Lượng Lượng, làm cách nào nữa bây giờ, tìm không thấy ông chồng phạm tội thì chỉ có thể đi thăm người bị thương trước, chuyện khác để sau hãy tính.
Bước đi trên ngã tư quen thuộc, tháng mười một ở miền Bắc lạnh và khô, tôi đi đến bệnh viện mà trong lòng hỗn loạn, không biết chuyện gì đang chờ mình phía trước.
Thật sự thống khổ! Đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn Lượng Lượng hoạt bát đang nằm bẹp trên giường, mắt khép hờ, thỉnh thoảng nhăn mặt đau đớn, rên rỉ vài tiếng, hít thở nặng nề. Tự nhiên lòng tôi quặn thắt, nhanh chóng buông giỏ trái cây xuống, đỏ mắt hỏi cậu ấy. “Lượng Lượng, em sao rồi? Khó chịu ở đâu, nói cho chị dâu nghe”.
Nghi vấn càng lúc càng nhiều, những gì tôi biết được chỉ là phần nổi của tảng băng trôi, nghĩ không ra, nghĩ đến đau đầu cũng không ra, cắn răng, tôi dừng lại bấm điện thoại, để ý mặt mũi cái quỷ gì nữa, vứt bỏ tất cả cố kỵ, Niếp Ân Sinh tôi hôm nay nhất định phải tra ra cho rõ.
Nửa giờ sau.
Đứng trong hành lang bệnh viện, nhớ lại cuộc nói chuyện vừa nãy với Tiểu Kiếm, đáp án làm tôi hoàn toàn bất ngờ, tất cả chỉ vì một tờ giấy ghi nợ Trần Dũng từng viết khi còn trẻ, nó ghi anh thiếu Lâm Mi mười vạn?! Xoa xoa trán, tôi không biết nên khóc hay nên cười, ông chủ Trần khôn khéo là thế mà lại làm ra thứ chuyện ngu xuẩn này, cho dù khi còn trẻ hết sức lông bông đi chăng nữa, nhưng hiện tại lăn lộn ngoài xã hội bao năm mà vẫn tái p