Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341178
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1178 lượt.
hau sao cũng được, nhưng đáng ra anh không nên dối gạt em”.
“Lúc trước em thật khờ dại, tính trốn đi nơi khác để ít nhất ở mặt ngoài chúng ta vẫn là vợ chồng, ít nhất trong lòng lẫn nhau vẫn có khái niệm ‘mong chờ’. Nhưng nhìn hiện tại, đó mới là sai lầm của em, lẽ ra em phải chấm dứt khi mọi thứ vẫn còn đang đẹp đẽ, lẽ ra phải buông tay”.
“Về phần Lý Hải Phi, mặc kệ anh có tin hay không, em và anh ta không có gì với nhau cả, bất quá chuyện đó bây giờ không còn quan trọng nữa, vì nếu hôn nhân đã tan vỡ thì giải thích cũng dư thừa…”. Tôi nghẹn, thân thể đau đớn vô cùng, giống như ruột gan đều bị bóp nát, từng hơi thở rời khỏi miệng mang theo mùi máu tanh.
Xa xa, còi tàu réo gọi, đoàn tàu nặng nề chậm rãi lăn bánh, phát ra tiếng xình xịch đều đặn. Đứng ở sân ga, nhìn Trần Dũng dần dần đi xa, mạnh mẽ mở to mắt không cho rơi lệ, tôi mở miệng, bình tĩnh nói vào điện thoại.
“Anh Dũng, chúng ta ly hôn đi”.
Phiên Ngoại II: Trần Dũng
“Anh Dũng, anh hẳn là biết lựa chọn như thế nào”.
Tôi bị câu này đập tỉnh, khó thở suốt nửa ngày mới hồi phục bình thường, đầu hơi choáng, Lâm Mi trong cơn ác mộng biến thành bộ xương khô như còn đang ở trước mắt, lòng tôi phiền muộn ghê gớm, cảm thấy thế giới dơ bẩn không chịu nổi, muốn hút điếu thuốc, nghiêng người thiếu chút nữa đụng phải cô ấy.
Cô ấy là Ân Sinh, cô vợ trẻ còn đang say ngủ của tôi. Cúi đầu, tôi cẩn thận quan sát, dưới ánh trăng, làn da trắng nõn của cô ấy thật xinh đẹp, hàng mi mảnh dẻ, bàn tay nhỏ nắm lại đặt bên miệng, ngón tay cái cách đôi môi màu hồng phấn không xa lắm, khi hít thở có tiếng mũi rất nhỏ… Không được, tôi cảm thấy hốc mắt mình cay cay, lừa gạt cô gái như thiên sứ thế này, Trần Dũng, sao mày có thứ tâm địa độc ác thế?
Tôi cẩn thận đứng dậy, ra phòng bếp hút thuốc, khói thuốc hít vào rồi lại nhả ra, mùi thuốc lá thực hợp với tâm trạng của tôi bây giờ, vừa đắng vừa cay. Cánh tay trần chạm vào vách tường, cảm giác lạnh lẽo lập tức truyền tới, chạy suốt sống lưng, kích thích thần kinh thanh tỉnh. Tốt lắm, tôi phải ra quyết định, vuốt mặt, tập trung lực chú ý, chuyện đã xảy ra hôm nay tôi phải bình tĩnh suy nghĩ một chút.
Cô ta nói. “Em chẳng ngăn cản việc hôn nhân của anh, coi như thế với anh cũng công bằng”.
Còn nói. “Em không muốn lôi nhau ra tòa, nếu cô vợ của anh mà biết chắc anh không thể sống vui vẻ rồi”.
“Ở bên em, anh vừa không phải ly hôn, tiền nợ lại có thể xóa bỏ, lợi cả đôi đường, anh nên mừng thầm đi mới đúng”.
Giận dữ vùi tắt điếu thuốc, ngay cả muốn trong ý nghĩ còn thấy kinh tởm, Lâm Mi cô không còn hiểu tôi nữa, cuộc sống là một vòng luẩn quẩn bất đồng, giá trị quan cũng không giống nhau, chuyện cô thấy lợi cả đôi đường thì tôi thấy kinh tởm lắm, mừng thầm cái gì, cảm giác duy nhất của tôi chỉ có thầm nôn ọe vào đó thôi!
Không buồn cân nhắc, đương nhiên tôi từ chối, chính là từ chối rồi thì phải làm sao? Sổ tiết kiệm trong nhà sau khi đăng kí kết hôn liền đưa cho Ân Sinh quản, tôi còn nhớ lúc tán gẫu với mấy anh em về chuyện này, bọn họ còn cười nhạo một hồi, có người còn vỗ vai tôi thật kêu. “Thằng Dũng này, chú em không giữ lại chút vốn riêng, từ này về sau muốn có tiền tiêu coi bộ hơi khó đó, viết báo cáo đệ lên cũng chưa chắc được phê chuẩn”.
Lúc ấy ai cũng cười, tôi cũng cười, nhưng ngoài mặt mặc dù cười trong lòng vẫn không cho là đúng, họ làm sao hiểu được Ân Sinh của tôi, dù có bao nhiêu người đến trước mặt tôi nói Ân Sinh sẽ biến thành Sư tử thì đánh chết tôi cũng không tin. Vợ chồng quan trọng nhất là thể hiện sự tin tưởng, hành vi có quỹ đen, giấu tiền riêng không phải việc nên làm.
Vả lại, kiếm tiền để nuôi ai? Chẳng phải nuôi vợ sao, nam tử hán đại trượng phu, cái này gọi là dưỡng gia! Bất quá việc gì cũng có hai mặt, lúc đưa cho cô ấy sổ tiết kiệm, làm sao tôi có thể nghĩ tới tương lai còn có những lúc như thế này, túi tiền bó buộc chân tay, bên kia đòi, bên này rầu rĩ không yên, tiền ở đâu ra? Tiền lấy chỗ nào bây giờ?
Kể cho Ân Sinh nghe mọi chuyện ư? Để cho người vợ tôi cưới hỏi đàng hoàng phải trả tiền cho người yêu cũ của chồng, bù đắp cho sai lầm ngu ngốc hoang đường trước kia của anh ta ư? Tôi không mở miệng nổi.
Có rất nhiều lúc, tôi có cảm giác Ân Sinh hơi kì lạ. Không biết phải chứng minh cụ thể sao đây, đôi lúc ánh mắt cô ấy chìm vào mông lung, hay khi cô ấy phản đối mạnh mẽ không cho tôi mặc áo sơ mi trắng, có thể tôi quá đa nghi, nhưng tóm lại là cô ấy có gì đó không thích hợp, làm tôi bất an ghê gớm. Muốn tìm tòi đến cùng mà nha đầu này lại quá kín miệng, làm tôi không tra ra được chút gì, phiền não như uống phải thuốc độc, không thể bộc phát trước mặt Ân Sinh, chỉ dám kể khổ cho Lượng Lượng và đám nhóc bồi bàn ở nhà hàng, đến tận lúc tôi nghe được câu thành ngữ trên kịch truyền hình – quan tâm nhiều sẽ bị loạn, tôi mới hiểu ra, đúng vậy, tôi đây là quá quan tâm nên mới khổ sở.
Sợ cô ấy tỏ ra khác thường là vì tôi chẳng có bằng cấp, sợ cô ấy im lặng là vì cử chỉ của tôi quá bỗ bã,