Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1182 lượt.
nói trắng ra là sợ thân phận con buôn của mình không xứng với cô ấy. Cho nên tôi cố gắng hoàn thiện mình, cẩn thận thái độ, vất vả lắm mới lấy được cô ấy về nhà, từ từ rồi năm tháng qua đi tôi sẽ thay đổi được ấn tượng của cô ấy về mình. Ai ngờ lại xảy ra chuyện này, một cái rễ không nhổ tận gốc có thể làm cho tất cả cố gắng đổ sông đổ bể ngay lập tức.
Hít thật sâu, tôi đứng lên, không thể do dự nữa, vì cuộc hôn nhân của chúng tôi, vì chính tôi, tôi phải nói dối cô ấy.
Mấy năm trước xem bộ phim “Lời nói dối chân thật”, nam diễn viên phải lừa vợ anh ta đúng là khổ sở, kết quả khi cô nàng phát hiện ra đánh đấm túi bụi, hóa thành hổ cái. Ân Sinh có biến thành như thế không nhỉ? Hay giống kết thúc phim, nắm đấm biến thành nụ hôn nồng nhiệt, hai người ôm nhau quay trở về nhà?
Nằm xuống giường lần nữa, cẩn thận ôm lấy cơ thể mềm mại còn say ngủ, vuốt ve làn da nhẵn mịn, tôi cười khổ trong lòng, quên đi, đừng mãi nghĩ về tương lai u ám, vẫn là mai đi mua cây nhào bột to to một chút, chỉ cần đến lúc đó Ân Sinh chịu tha thứ cho tôi, tôi sẽ mặc cho cô ấy đánh.
Tai họa – Mùi Bích Sóng trên vai trái
Máy giặt rung ầm ầm, cái xác già cỗi rít gào chuyển động, cuối cùng sau mấy cơn hắt xì hắt xì liên tục thì cũng dừng lại, như bà già vừa chạy marathon năm ngàn mét, dù đã đến đích cũng mệt không đứng nổi.
“Vắt đồ thôi mà làm như máy bay cất cánh”. Người đó tựa vào khung cửa, nhíu mày nhìn cái máy giặt của tôi. “Đổi nó đi, coi chừng có ngày nó phát nổ”.
Tôi cười cười, không phản bác, lấy quần áo đã vắt xong ra. “Ký túc xá mà có máy giặt xài là tốt rồi, còn ăn mày đòi xôi gấc? Đừng nhìn nó cũ mà khinh, tuyệt đối chất lượng đấy, ‘ba mươi năm vẫn còn chạy tốt’ “.
Anh cũng cười, đưa tay đón lấy thau đồ, cùng đi lên sân thượng phơi. “Em cũng không thể cứ ở đây mãi được, muốn định cư thì thuê căn hộ khác sẽ tốt hơn”.
Rốt cuộc cũng buông tay, chẳng sớm thì muộn, dù sao chúng tôi cứ giằng co thế này, Trần Dũng không vội thì Lâm Mi cũng sốt ruột. Cô nàng Lâm Mi yêu anh Dũng nhiều lắm nhỉ, cô ta không thể để anh phạm phải tội trùng hôn đâu.
Mắt tôi chìm dần vào hư không, thở gấp, cảm giác lòng chua miệng xót, đầu choáng váng, thật sự chịu không nổi sự ghen tuông của chính mình.
“Ân Sinh?”. Tôi mở to mắt, Lý Hải Phi đang cầm thau đứng ở cửa, nghiên cứu tầm mắt của tôi, một lúc sau thở dài. “Đừng như vậy”.
Gì đây, tôi bình thường mà, đừng cái gì? Tôi có chút chật vật, bực bội phản bác lại anh ta, anh ta không giận, bỏ thau lên mặt đất, lách qua tôi, bỏ bột giặt vào rồi khởi động máy, khi tất cả đã xong xuôi, tiếng nói chuyện của anh như tiếng gió rất khẽ nhẹ nhàng xen lẫn vào tiếng máy móc ồn ào. “Ân Sinh, em như vậy làm người ta nhìn thấy đau lòng”.
Lời này như vốc nước hất thẳng vào tôi, cả người khó chịu lắm nhưng không thể tránh, chỉ có thể để mặc cho cảm giác xót xa đốt cháy tâm can, từng chút từng chút một thiêu hủy mình. Tôi nhoẻn miệng gượng gạo, môi nhếch qua nhếch lại mãi mới nặn ra được một nụ cười, vừa nói như một cái máy vừa tự an ủi bản thân : Không sao, không sao, cười dù sao cũng tốt hơn khóc!
“Hải Phi anh nói gì em nghe không hiểu. Đúng rồi, có mua hành không? Muốn ăn bánh rán mỡ hành sao không nói sớm, lần trước bột mì anh mang tới còn dư, chỉ thiếu mỗi hành”.
“Hành?”. Thái độ của tôi làm anh ta sửng sốt, cảm xúc hiện lên trên mặt khôn kể, ngập ngừng than nhẹ, vẫn vội đáp lại. “Mua mua, ăn bánh rán mỡ hành sao có thể quên mua hành chứ? Đáng tiếc không có hành tây, chỉ còn hành lá, ngay ở cửa đó thấy không, cái bịch nhựa màu trắng đó”.
Tôi bước qua, nhấc cái túi trên mặt đất lên, thôi thì làm vậy, phân cho anh nhiệm vụ lặt hành, tôi đi rửa tay rồi cùng làm bánh. Trong lúc làm, chẳng ai nói gì. Vậy cũng tốt, vốn chỉ gặp nhau vì nể tình đồng hương và hoài niệm món ăn quê nhà, ngoại trừ ăn cơm ra thì không nên làm chuyện vô nghĩa khác.
“Em đó, chưa bao giờ chịu lặt hành, bảo sẽ bị dính mùi lên tay, sao không thương tiếc tay người khác cũng hôi mùi hành”. Khẩu khí oán giận, nhưng bàn tay chuyên cầm dao mổ đó lại không ngừng lặt, anh cười ha ha mở chuyện, hoàn toàn vui vẻ tự đắc. Giống như chúng tôi đã quay lại rất nhiều năm về trước, hai người yêu nhau gặp gỡ, bận rộn nấu ăn, bầu không khí ngọt ngào, mùi thơm bay khắp gian bếp thúc đẩy con người ta mau tay hơn, cho dù ngẫu nhiên trêu ghẹo, thỉnh thoảng chen vào một câu chuyện phiếm, tâm vẫn là im lặng.
“Anh chưa từng nghe qua sao, thục nữ phải tránh xa phòng bếp, tay thì bay đầy mùi hành, đại ca nói em phải làm sao giả bộ tiểu thư đoan trang chứ”.
Cảnh giác giải trừ, anh thả lỏng, tôi cũng thả lỏng, nhàn nhàn hay nói giỡn, chỉ cần đổi đề tài thì tôi cũng sẽ pha trò.
“Gì chứ, bộ tiểu thư không phải là người, không ăn không ngủ không đi vệ sinh a?”. Anh ta cười, huơ hành về phía tôi. “Cũng chỉ có mình anh bỏ qua tật xấu đó của em thôi, đổi người khác thử coi, nha đầu em sẽ bị người ta càm ràm đến mệt, đời này không có cách nào khác…”.
Ý th