Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Tác giả: Lãnh Tuyền

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1208 lượt.

đầu năm nay thiếu nợ không trả, thích làm gì làm thử coi!”.
Tào Hổ bình tĩnh xắn tay áo. “Bao nhiêu người? Nói cho em biết tên là được!”.
“Hổ!”. Trần Dũng ngăn anh ta lại, cúi đầu hít một hơi sâu lại ngẩng lên, vẻ mặt tràn trề tự tin. “Đừng xúc động, quyết định của cảnh sát, em muốn tính sổ với ai? Hơn nữa, ra tòa nào có dễ như vậy, bất quá là bước đầu tiên của ngàn dặm trường chinh, chớ sợ, năm ba năm nữa chúng ta cứ từ từ trả!”.
“Anh Dũng… Anh thật… nghĩ như vậy?”. Tiểu Kiếm sững sờ, không thể trách cậu ấy, ngay cả tôi còn không tin Trần Dũng chịu đả kích lớn có thể phục hồi nhanh như vậy.
“Tiểu tử thối xem anh là gì, anh của em mà không vượt qua được chuyện này sao?”. Anh vỗ vai Tiểu Kiếm, cười nhạt. “Được rồi, tâm ý mọi người tôi hiểu, mau trở về nhà nghỉ ngơi cả đi, binh đến tướng chặn nước đến đất chặn, ai sợ ai!”.
Không thể nào, này cũng nghĩ quá thoáng đi! Miệng há hốc thành hình chữ O, nhìn mặt mày anh hớn hở mà lắc đầu.
Tôi không tin anh! Cả buổi tối, Trần Dũng giống như hoàn toàn quên mất phần trách nhiệm đã phân, khi bạn bè còn ở đó thì nói chuyện phiếm không ngừng, vừa nói vừa pha trò; họ vừa đi, anh vùi đầu làm việc nhà, quét dọn nhà cửa, tẩy rửa khói dầu trong bếp, rồi tính toán chi tiêu, không cho tôi hỗ trợ, bảo “ngày mai em phải đi làm, không thể mệt”.
Nhìn anh bận rộn, tôi chỉ thấy lòng chua xót, anh thật khổ quá, chướng ngại ngay trước mắt nhưng không muốn làm người mình quan tâm nóng ruột cho nên nuốt vào toàn bộ khổ sở, dùng nụ cười thay cho nước mắt, dùng lao động đổi phiền não, tuy rằng cũng là một kiểu xả stress nhưng thống khổ nghẹn trong bụng ai nói sẽ không bị thương thân?
Tôi lo lắng, lại không biết khuyên giải an ủi thế nào.
Ngày hôm đó ngủ không ngon, mơ hết cái này đến cái khác, mơ Phùng Kiến Quân ôm đội trưởng cảnh đội cười ha hả, mơ Phùng Kiến Vân chích thuốc độc vào tay Chu Phú Xương, rồi mơ Trần Dũng đứng ở vách núi đen nhìn tôi, sắc mặt bi thương, lặp đi lặp lại : Ân Sinh, em chính là điều tốt nhất anh từng có.
Kết quả tôi giật mình tỉnh dậy, đưa tay sờ, bên gối không có ai, chỉ có ánh sáng mờ mờ hé ra sau cửa phòng khách, ánh sáng lạnh lẽo của màn hình TV.
Tổng vệ sinh chưa đủ, nửa đêm còn dậy xem TV! Tiêu rồi, đã nói chịu đựng là không tốt mà, thím Trần điên rồi, ngủ cũng không ngủ!
Tôi quơ vội cái áo mặc vào, xoay người đi vô phòng khách, mơ mơ màng màng không nghĩ nhiều, chỉ muốn ấn anh về giường, cho tên mệt chết người này mau mau nghỉ ngơi.
“Anh Dũng, ngủ”. Đẩy cửa ra, vừa dụi mắt vừa nói chuyện. “Trễ thế này rồi anh còn làm gì…”.
Tôi im lặng, không khí ngập đầy khói thuốc ập vào mắt làm tôi tỉnh hoàn toàn, mở to hai mắt tìm cẩn thận, sau đó, tôi phát hiện ra anh.
TV không có tín hiệu, Trần Dũng suy sụp ngồi đó, khuôn mặt anh tiều tụy, vẻ mặt mỏi mệt, ánh sáng lạnh lùng chiếu lên mặt anh như màu phấn quỷ dị tô vẽ từng tầng tuyệt vọng, vai anh thật nhiều gánh nặng quá.
“Ân Sinh?”.Anh thấy tôi, trố mắt vài giây ngắn ngủi, nhanh chóng phục hồi, lặng lẽ giấu giếm dụi đầu thuốc lá vào gạt tàn, cười cười nhìn tôi. “Cái đó, cái đó, hôm… Hôm nay có trận bóng”.
Than khẽ, nhẹ nhàng mở miệng, dùng tiếng nói dịu dàng bình thản. “Ngủ không được?”.
“Ừ”.
“Em cùng anh”.
Rất muốn khuyên anh, chỉ là không thể nói, đàn ông có tự tôn đàn ông, không thể phá vỡ, trừ phi tự anh muốn nói, nếu không cho dù rất thân mật cũng không được đề cập. Nếu anh khổ sở, tôi chẳng có cách nào chia sẻ, vết sẹo cũ của anh tôi càng không thể đàm luận, vậy đi, cứ cùng anh, im lặng đứng bên người chồng tôi, dùng độ ấm của bản thân làm ấm tay anh, ấm lòng anh, yên lặng duy trì vòng ôm.
Phòng nhỏ không tiếng động, chỉ có khói mờ bốc lên, càng lúc càng dày đặc, cảnh mộng buồn bã.
Thật lâu sau, anh thu tay lại, rốt cuộc tựa đầu lên vai tôi, anh ôm chặt tôi, cúi đầu khóc…
Khóc đi, khóc ra được là tốt rồi.






Kẻ ác một nửa
Chúng tôi quyết định không trả tiền. Cách này lu mờ lương tâm. Nhưng chúng tôi không phải Đào Uyên Minh hay Chu Tự Thanh*, cũng không phải thánh nữ hay đại giáo chủ, chúng tôi không cao ngạo thanh cao, không thể méo mặt yêu hòa bình, càng không yêu người khác hơn yêu bản thân. Đối mặt với bất công mà sinh tồn, chúng tôi chỉ nghĩ : sắp chết đói tới nơi, ai giảng lương tâm ở đây?
*Hai thi nhân nổi tiếng thanh liêm trong sạch, Đào Uyên Minh vì không muốn quỵ lụy trước cường hào ác bá mà chấp nhận bỏ mũ từ quan về sống ẩn dật.
Vậy mới nói, vật bị ép đến cùng cực ắt sẽ bật lại, bức người đến lúc nào đó lương dân cũng hóa điêu dân. Giống Phùng Kiến Vân : chỉ biết khóc thê thảm gào thét chị ta chẳng còn cách nào khác. Tương tự, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào.
Khi đã nghĩ thông suốt, cuộc sống trở nên dễ chịu hơn, tục ngữ nói lợn chết không sợ nước sôi phỏng, phía cảnh đội điều đình vô ích, chúng tôi chờ ra tòa. Dù sao người nào đệ đơn trước sẽ lấy phí tố tụng trước. Một năm, hai năm, ba năm… Mặc kệ tòa muốn xử đến lúc nào, người nằm chờ chết cũng