Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2382 lượt.

ó, khoảnh khắc ấy, nỗi căm hận trong mắt cô mới mạnh mẽ làm sao, khuôn mặt mới lạnh lùng kiêu ngạo làm sao, dường như đã hòa vào làm một với bóng đêm đẹp diệu kỳ ở xung quanh.
Cứng cỏi biết bao, khiến người ta phải động lòng.
Nhưng mà… Sự báo thù khi trước? Lại còn hại chết người nữa?
Như vậy rốt cuộc là có ý gì?
Cô ấy bỗng dưng chẳng hiểu vì sao lại có cái bộ dạng đầy thù hận sâu sắc như vậy, chẳng hiểu vì sao lại nói ra những câu hoàn toàn vô trách nhiệm như vậy, thậm chí khó hiểu nhất là anh lại đang ngồi một mình đau khổ ở đây. Rốt cuộc là thế nào kia chứ?
"Ting ting ting ting…", chuông điện thoại bất chợt vang lên trong xe.
Thôi Hy Triệt cau mày lại, liếc nhìn chiếc điện thoại di động đang vứt bên ghế lái phụ bằng ánh mắt thiếu kiên nhẫn.
Mãi một lúc sau, chiếc điện thoại vẫn rung lên một cách cố chấp.
Rì rì rì rì….
Cú phanh gấp tạo nên một âm thanh ma sát nghe chói tai.
Thôi Hy Triệt cố nén bực dọc liếc nhìn số điện thoại gọi đến, sau đó giận dữ ném chiếc điện thoại xuống sàn xe.
Thế giới này vốn chỉ có cô độc mỗi mình anh, chẳng phải sao?






Kiếp nạn không thể nào thoát khỏi 
"Ái Ni, em đã nghĩ xong sẽ dự thi bằng tác phẩm gì chưa?", Tư Sâm vừa sáng đã gọi điện thoại đến cho tôi.
"Em đang định thử làm bánh ga tô, váng sữa, bánh quy…, nhưng trước sau vẫn thấy thiếu một thứ gì đó", tôi trả lời với vẻ bất lực, nhìn những chiếc bánh tiramisu đã làm đến lần thứ n, tỏ ra thất vọng.
"Ái Ni, dù rằng em biết làm các món điểm tâm, nhưng em cần phải biết rằng, làm điểm tâm đối với một người bình thường mà nói có thể chỉ là một kỹ thuật chế biến, nhưng đối với một chuyên gia về điểm tâm thì đó là một bộ phận không thể thiếu, một bộ phận không thể tách rời trong cuộc sống… A, nói như vậy có thể em cũng chưa hiểu lắm, hay là anh đến nhà em nhé? Ha ha…"
Quái quỷ, e rằng đó chính là mục đích cuối cùng của anh ta!
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…"
Dập máy trong sự lo lắng vô cùng, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ như một thói quen. Trên tấm biển quảng cáo cao cao, có người đang dỡ bức hình Chân Ni quảng cáo kem dưỡng da.
Hình ảnh Chân Ni nằm lặng yên nhắm mắt ngủ đẹp như một đóa tường vi theo gió từ từ bay xuống.
Chân Ni…
Em gái tôi, người đã rất yêu thích con đường này, bây giờ ra sao rồi?
"Ting ting ting…" tiếng điện thoại bên trong nhà vang lên.
"A lô, Chân Ni à?", tôi vội vàng hỏi.
"A lô, anh là Tư Sâm đây, bây giờ tiếp tục nói chuyện nhé, mụ địa chủ kia đi ra ngoài rồi…"
"Tư Sâm, xin lỗi anh, bây giờ em có việc phải đi ngay. Bye bye."
"Này, này, này, đã xảy ra chuyện gì thế?"
Không có thời gian giải thích, tôi vừa bấm số máy của trợ lý Chân Ni, vừa đi ra khỏi cửa.
Ngồi trên taxi, những cảnh tượng bên ngoài cửa sổ loang loáng trôi ngược lại đằng sau. Giữa ngày nắng đẹp nhưng nỗi lo lắng lại dâng trào trong lòng tôi như cơn sóng thủy triều dữ dội. Ngay cả điện thoại của trợ lý Chân Ni cũng luôn trong tình trạng không thể liên lạc được, tôi đành phải bảo người lái xe tăng tốc để đến Thiên Ảnh cho nhanh.
Vừa vào đến Thiên Ảnh đã thấy một quang cảnh nhếch nhác bên trong tòa nhà công ty. Rất nhiều người bất chấp sự ngăn cản của tốp bảo vệ, vận chuyển tài sản của công ty với một bộ mặt hầm hè đầy hung tợn.
Cuối cùng tôi cũng đến được phòng nghỉ của Chân Ni, người trợ lý đang tất bật đi đi lại lại bên ngoài, vừa nhìn thấy tôi đã vội vã tiến lên đón.
"Hiện giờ Chân Ni đang trốn trong phòng nghỉ, bên ngoài có mấy người tự xưng là chủ nợ của công ty Thiên Ảnh đã bao vây hò hét một hồi lâu, vừa mới bỏ đi xong. Thật chẳng biết phải làm thế nào bây giờ?"
Tôi bước đến gõ gõ cửa: "Chân Ni, chị đây, là chị gái Ái Ni đây."
Từ "chị gái" trôi qua cửa miệng dù chỉ có hai âm tiết đơn giản nhưng lại ẩn chứa biết bao trúc trắc giữa tôi và Chân Ni.
Cánh cửa cuối cùng cũng được mở ra, trong đôi mắt đen sẫm như mã não của Chân Ni chứa đầy vẻ sợ hãi, các ngón tay thậm chí vẫn đang run lên bần bật. Con bé sững người nhìn tôi, không nói một lời nào. Chân Ni vốn được tất cả mọi người yêu thương, Chân Ni từ trước đến nay chưa từng trải qua sóng gió, nên bị sự việc lần này làm cho sợ chết khiếp.
Một tình thương dịu nhẹ lan ra dần trong cơ thể tôi. Tôi đưa tay lên vuốt khẽ khàng những giọt nước mắt lạnh giá trên khuôn mặt Chân Ni.
"Em đừng sợ, Chân Ni."
Một giọt nước vẫn còn đọng lại nơi khóe mắt Chân Ni, cuối cùng vì nghe thấy câu tôi nói nên rơi xuống đất.
Tôi từng nghe nói rằng từ thuở đồng hoang, có một loài sinh vật có tên là giao nhân*. Giao nhân có sắc đẹp phi phàm, đôi mắt màu xanh biếc, nhưng giọt nước mắt của họ khi rơi xuống đều hóa thành những hạt ngọc trai vô cùng quý giá.
Thế nhưng giờ đây có bao nhiêu viên nọc trai quý giá đến đâu cũng không thể sánh với giọt nước mắt ấy của Chân Ni.
Nó khiến tôi đau lòng biết bao nhiêu, khiến tôi khổ sở biết bao nhiêu.
"Xem kìa, Chân Ni ra rồi, mọi người mau lên đi."
"Đúng là Chân N