Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2377 lượt.
n trở nên ấm áp và nóng bỏng, đến việc hít thở bình thường cũng khó khăn hơn.
Khuôn mặt hoàn hảo của Thiên Diệp tiến gần đến tôi, đôi môi giống như cánh hoa non mướt của anh tỏa ra hương thơm dễ chịu. Một làn sương mỏng manh màu trắng bao phủ trên đôi mắt tuyệt đẹp của anh, đẹp tới mức không gì sánh nổi.
"Thiên Diệp…"
Tôi cố giấu đi sự lo lắng bất an trong lòng, khẽ khàng quay mặt ra.
Thế nhưng những nụ hôn nồng nàn tinh tế ấy vẫn rơi xuống trán tôi, mũi tôi, má tôi, cuối cùng dừng lại ở môi tôi, quyến luyến không rời.
Nụ hôn nhẹ như cánh bướm, mềm mại như lông vũ trong đêm mùa đông lạnh lẽo ấy, trái tim băng giá của tôi bắt đầu ấm lại.
Thiên Diệp đang ở gần tôi, ở gần tôi đến vậy, đột nhiên khiến tôi không thể nào tự chủ.
Bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô nổ máy, trong đêm khuya thanh vắng âm thanh ấy như một tiếng gào thét đầy phẫn nộ.
Thiên Diệp thở dài, quyến luyến không nỡ rời khỏi môi tôi.
"Làm cho em sợ phải không…", Thiên Diệp hỏi nhẹ nhàng như mình là người có lỗi.
Tiếng động cơ ô tô bên ngoài vẫn vang lên không dứt, át đi cả lời Thiên Diệp. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ nghi hoặc.
"Thiên Diệp", tôi gọi anh lại, lẳng lặng ôm lấy lưng anh.
Hóa ra hận thù cũng có thể khiến trái tim con người phải mang gánh nặng đến thế này.
Sự căm ghét bản thân bỗng lên đến cực điểm!
Mộ Ái Ni chết tiệt!
Thế nhưng, dù là con tim đang phải chịu sự giày vò, tôi cũng chỉ có thể mấp máy môi, nói: "Thiên Diệp, xin lỗi anh!"
Chút ánh sáng cuối cùng còn sót lại trong đáy mắt Thiên Diệp cũng vụt tắt ngấm, vào thời khắc ánh mắt anh trở nên ảm đạm đó, anh dường như đã mất đi cả thế giới này.
Anh không nhìn tôi nữa, bước ra phía phòng khách, mở cửa.
Động tác vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh tới mức khiến trái tim tôi đột nhiên lại nhói đau.
Cuối cùng tôi nghe thấy anh nói: "Đêm nay đừng về nhà nữa, em ngủ trong phòng này, anh ngủ ngoài phòng khách."
Khuôn mặt bị một nỗi buồn thương màu xám ngắt bao trùm, đôi môi mím lại cố ngăn cảm xúc, Thiên Diệp lẳng lặng ôm một tấm chăn mỏng ra nằm trên chiếc ghế sa lon ngủ. Cơ thể anh nằm co xoay lưng vào bên trong với tư thế cự tuyệt, vòng cung của tấm lưng trông cô đơn nhưng tuyệt đẹp.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy Thiên Diệp xa lạ như vậy, xa lạ tới mức tôi không dám đến gần.
Nỗi đau còn vương vất lại trong tim thúc đẩy tôi đi đến trước ghế sa lon, nhẹ nhàng thận trọng chạm vào tay anh.
Bàn tay anh có thể dạo chơi trên những phím đàn dương cầm màu đen trắng để tấu lên những khúc nhạc nơi tiên giới, bàn tay anh có thể đưa ra chặn mũi dao sắc lẹm cho tôi mà không hề do dự, lòng bàn tay anh giờ đây vẫn còn in lại "đường chỉ tay", còn tôi sao có thể…
Sao có thể buông bàn tay ấy ra dễ dàng như vậy?
Xin lỗi anh, Thiên Diệp…
Mãi lâu sau, tôi nghe thấy một tiếng thở dài dịu dàng khẽ khàng giữa cơn thủy triều ào ạt dâng trào, phá vỡ đi màn đêm trước buổi bình minh, vô vàn ánh sáng màu vàng kim xuyên qua những kẻ mây trải xuống, tạo nên một bức họa vô cùng thanh khiết.
Vào thời khắc khi tôi cảm nhận thấy bàn tay anh siết chặt tay mình, cuối cùng… trái tim không còn trống trải.
**
Chiếc Parsche lao vút với tốc độ nhanh như tên bắn dường như làm màn đêm thần bí đầy biến ảo giật mình tỉnh giấc.
Thôi Hy Triệt ngồi trong xe, hai tay nắm chặt lấy vô lăng, dường như giữa mỗi ngón tay đều tóa ra nộ khí đằng đằng. Đôi mắt anh xanh sẫm và lạnh lẽo, đôi môi tuyệt đẹp mím chặt vào thành một đường thẳng trông đầy đau khổ.
Tất cả những bóng đen chập chờn lóe lên trong đôi mắt anh rồi biến mất, trước mặt chỉ còn lại cảnh tượng vừa trông thấy – Mộ Ái Ni đứng bên cửa sổ ôm hôn thắm thiết gã Thiên Diệp đó.
Hiện giờ họ sống cùng nhau ư? Sống chung với nhau ư?
Mới vừa gặp anh xong, cô ấy lập tức cảm thấy cô đơn, thế nên mới tìm đến bên Phác Thiên Diệp ư?
Nhưng vì sao mình lại phải tức giận chứ? Chẳng phải 5 năm trước đã hoàn toàn, hoàn toàn chôn vùi tình cảm đó một cách sạch sẽ gọn gàng ư? Vậy thì vì sao giờ đây khi nhìn thấy cô ấy hôn một người con trai khác mình lại tức giận như vậy?
Còn nữa, vì sao lại phải lo lắng mà đi theo cô kia chứ?
Tại sao giờ đây lại cảm thấy…
Ghen?
Thôi Hy Triệt bị cái từ vừa đột nhiên hiện lên trong đầu làm cho sững sờ kinh ngạc, chẳng lẽ là ghen ư? Cảm giác vừa đau vừa hận đó là ghen ư?
Vậy thì phải chăng nó chứng tỏ anh vẫn còn thích cô, vẫn để tâm đến cô, thế nên mới không muốn cô ở cùng một người con trai khác?
Không! Không thể nào!
Mộ Ái Ni, người con gái đem đến cho anh bao nhiêu hy vọng về viễn cảnh hạnh phúc sau đó tự tay đẩy anh xuống địa ngục trần gian đó, anh không thể nào tha thứ cho cô một cách dễ dàng.
"Đây là sự báo thù của anh ư? Khiến cho tôi không chịu nổi, khiến cho tôi bị sỉ nhục, sau đó dùng những lời lẽ như vậy nói với tôi… ha ha, nhưng những thứ này vẫn còn nhẹ nhàng hơn nhiều so với sự báo thù trước đây anh đem đến cho tôi."
Nhớ lại cảnh tượng khi Mộ Ái Ni nói ra những câu đ