Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.
g phá sản! Còn tôi sẽ khiến cho tấm hình này tiếp tục được trương lên trên bàng quảng cáo."
Sau khi buông xõng lại một câu đó, Chân Ni tự tay xé tờ quảng cáo ra, rồi quay vào trong xe ngồi. Qua gương chiếu hệu cô nhìn thấy hai người công nhân chẳng buồn quan tâm, đang cười với vẻ chê bai. Nước mắt của Chân Ni cứ thế tuôn ra không sao ngăn lại được, cô gục đầu khóc không thành tiếng.
"Anh vẫn còn thích em đúng không?", Chân Ni chạy thẳng đến nhà Thôi Hy Triệt, vừa gặp mặt đã buông ra câu đó. Dường như để chứng minh rằng mình đã đúng, trong mắt cô lóe lên những luồng ánh sáng nồng nàn như thiêu đốt, "5 năm qua, anh cũng nhớ em giống như em nhớ đến anh có phải không?"
"…"
Thôi Hy Triệt chăm chú nhìn vào màn hình máy tính xách tay, dù là vô cùng trầm mặc nhưng vẫn tỏa ra một khí chất cao ngạo áp đảo người đối diện.
Đôi mắt nhìn qua thì tưởng như có màu đen sẫm, nhưng khi nhìn thật kỹ thì sẽ thấy lấp lánh màu xanh của một viên thạch bảo.
"Chắc chắn là như vậy rồi, anh đang giận đúng không? Bởi vì 5 năm trước em bỗng dưng biến mất không nguyên cớ nên anh mới đi sang Pháp. Nhưng mà anh vẫn luôn nhớ đến em, thế nên mới quay về đây. Em biết, em không hề giận anh, cho dù là đêm hôm đó anh… ở cùng với Ái Ni… Em vẫn luôn thích anh", Mộ Chân Ni chầm chậm nắm chặt bàn tay lại.
Thôi Hy Triệt vẫn lặng im, ánh mắt từ đầu chí cuối vẫn không hề hướng sang phía Chân Ni.
"Thôi Hy Triệt!" Anh ấy đang làm gì thế? Vì cô thích anh nhiều hơn một chút, nên anh có thể coi thường cô như vậy ư?
"Thế cho nên?", Thôi Hy Triệt đóng máy tính xách tay lại, thản nhiên nhìn sang phía Chân Ni, ánh mắt sao mà lạnh lùng, sao mà xa cách.
"Ưm?", Chân Ni bị câu hỏi bất ngờ đó làm cho chựng lại.
"Cô vẫn luôn thích tôi, thế cho nên?", Thôi Hy Triệt nhếch môi lên với vẻ giễu cợt.
"Anh có thể giúp em đúng không? Việc ở Thiên Ảnh anh sẽ giúp em có đúng không?", Chân Ni nhìn Thôi Hy Triệt với vẻ nghiêm túc và sốt ruột, thận trọng xét đoán từng biến đổi nhỏ trên nét mặt của anh.
"Ha ha, tình cảm của cô có giá rẻ mạt thế ư? Vì muốn tôi giúp cô nên nói rằng thích tôi mà hoàn toàn không cảm thấy một chút xấu hổ nào ư?", Thôi Hy Triệt liếc xéo Chân Ni một cái rồi quay đi, dường như chán ngán đến mức không buồn nhìn cô nữa.
Khuôn mặt Chân Ni ngay lập tức trở nên bợt bạt, trắng nhợt.
Giống như toàn bộ máu huyết trên cơ thể đã trơi đi đâu hết trong phút chốc, chỉ còn lại cơ thể giá lạnh.
"Em không phải thế, em thật lòng mà!"
Thôi Hy Triệt đột nhiên thấy chán ghét vì câu nói đó, thật lòng, cái gì là thật lòng?
Nếu anh thật lòng, anh sẽ trở thành kẻ thất bại, còn tình cảm chẳng qua chỉ là một trò chơi giằng xé người ta, anh càng thật lòng bao nhiêu, anh sẽ càng thất bại thảm bại bấy nhiêu.
Bản thân anh chẳng phải là một ví dụ sinh động nhất hay sao?
Tình yêu là sự mù quáng thôi!
Trong ánh mắt chờ đợi của Chân Ni, Thôi Hy Triệt đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
Cái bóng cao lớn được bao phủ bởi ánh sáng yếu ớt, gió bên ngoài thổi tới, bay sát qua bên cơ thể anh, lạnh lẽo và buốt giá.
Bầu trời bên ngoài kia mang một màu xám tro đầy u uẩn, bỗng trở nên trống rỗng tới vô cùng.
Dường như có một làn sương mờ trong không gian vẫn chưa chịu tan đi, mông lung khiến người ta không thể nào nhìn thấu. Tiếng chương nhà thờ thanh khiết ở đằng xa vọng lại, xoáy vào không trung lời nguyện cầu cứu rỗi.
Thôi Hy Triệt cúi xuống nhìn, thấy Ngải Đạt dẫn một người đi ngang qua sân biệt thự về phía bên này. Cái bóng quen thuộc ấy ngay lập tức lọt vào tầm mắt của anh, hằn sâu vào trái tim anh, thiêu đốt tới mức đau đớn.
Mộ Ái Ni?
Cô ấy đến rồi, đã đến rồi…
Đẩy cửa vào, tôi trông thấy Chân Ni, còn cả Thôi Hy Triệt đang… cười.
Nụ cười tàn khốc của kẻ đi săn.
Lạnh lùng biết bao, thỏa mãn biết bao.
Trong khoảnh khắc ấy, không gian dường như có vạn ngàn đóa hoa báo thù nở rợp trời rợp đất, nở đến cực điểm.
Diễm lệ nhưng bí ẩn.
Ánh mắt cười mà như không cười của anh ta khiến tôi cảm thấy một cái lạnh thấu tận xương.
"Mộ Chân Ni, tôi tin tấm lòng chân thành của cô, nhưng có một việc này từ trước đến nay tôi vẫn chưa nói cho cô biết."
Đột nhiên trong lòng tôi có một dự cảm cực kỳ bất ổn.
Anh ta muốn nói gì kia?
Trong sự hoảng hốt, tôi nắm lấy cánh tay Chân Ni: "Theo chị về, đừng cầu xin anh ta."
"Buông ra! Ai bảo chị đến đây làm gì? Việc của em không cần chị phải quan tâm", Chân Ni gạt phắt tay tôi ra, nhìn Thôi Hy Triệt khi đó vẫn đứng bên cạnh với tư thế đang xem một vở kịch hay, hỏi, "Anh chưa nói điều gì với em?"
"Cơ bản là tôi không thích cô, lần này quay về cũng không phải vì cô, thế nên cô đừng có làm ra vẻ đa tình!", Thôi Hy Triệt lạnh lùng nói, mắt nhìn thẳng vào tôi.
"Thôi Hy Triệt!", tôi đã không kịp ngăn cản nữa rồi.
Chân Ni bị đả kích mạnh mẽ, cơ thể dường như không chịu nổi câu nói vô tình của Thôi Hy Triệt nên hơi loạng choạng, không dám tin vào những gì mình nghe thấy: "Anh… anh nói gì?"
"Tôi không hề thích cô!", Thôi Hy Triệt có vẻ như đã đạt được một niềm vui