Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.

>Là ai nhỉ?
**
"Chân Ni!"
Tôi vội vội vàng vàng từ nhà Thôi Hy Triệt lao ra đuổi theo, cuối cùng bắt kịp Chân Ni giữa phố.
Vẻ mặt của Chân Ni khi đứng giữa dòng người xe cuồn cuộn đó thật vô cùng quen thuộc, giống hệt con bé hồi còn nhỏ tùy tiện chạy ra đường, cũng giống như thế này, khóc đến mức nước mắt ướt đầm trên mặt, trong đôi mắt trong sáng như sao chỉ còn lại sự yếu đuối bất lực.
Em gái tôi, Mộ Chân Ni, người tôi hết lòng che chở, vì sao đến tận giờ phút này tôi vẫn chưa thể nào thực hiện được lời hứa đem lại hạnh phúc cho nó chứ?
"Chân Ni, em làm sao rồi?"
Chân Ni mềm nhũn ngã xuống, những trái bong bóng nhẹ nhàng rơi trên mái tóc thả buông của con bé.
Đẹp tới mức không thể diễn đạt thành lời.
Dường như sắp sửa biến thành bọt biển giống như nàng tiên cá rồi tan đi trong cái đẹp thê lương.
Thời khắc ấy, mọi nỗi buồn thương trào lên chặn cứng ở cổ tôi, khó chịu và vô cùng đau đớn.
Cơn ác mộng ngày đêm luấn quấn quanh tôi giờ đây lại tái diễn một lần, khiến tôi không thể nào chịu nổi.
Lần đầu tiên ấy, tôi mất đi người mẹ có nụ cười tươi đẹp nhất thế gian, còn giờ đây… tôi tuyệt đối không thể để mất người thân duy nhất còn lại trên đời của mình - Chân Ni.
"Chân Ni! Chân Ni! Chân Ni…", cơ thể tôi ôm trong lòng sao mà nhẹ đến thế, khuôn mặt với đôi mắt nhắm nghiền của con bé trắng toát như tuyết.
"Các người tránh ra, tránh ra."
"Mau gọi điện, mau gọi điện cho xe cấp cứu."
"Chân Ni, em làm sao thế này?"
Giữa đám người đông đúc ấy chỉ nghe thấy tiếng tôi vừa khóc vừa gọi…
Còn những trái bong bóng xinh xinh bay rợp trời cứ cuốn xoay trong gió, giống như màn sương tỏa lan trong ký ức.






Bệnh viện.
Bên ngoài phòng cấp cứu, người quản lý của Chân Ni sốt ruột đi đi lại lại, chốc chốc lại hỏi tôi: "Sao lại có thể ngất đi được chứ? Có bị xe đụng vào hay không? Tôi nghe nói có người bị đụng xe mà không có vết thương nào, nhưng vẫn bị chấn động não gì đó, bị thương ở bên trong, lại còn… đại loại là bên ngoài nhìn thì không thấy gì, nhưng thực ra…"
"Đủ rồi!", những suy đoán lung tung lộn xộn của cô ta khiến tâm trạng của tôi càng rối loạn.
"Nhưng mà bác sĩ vào đó lâu lắm rồi, sao vẫn chưa thấy quay ra?"
"Nó sẽ không sao đâu."
Người quản lý lắc lắc đầu: "Thiên Ảnh nhờ có Chân Ni mới được như ngày hôm nay, nói cách khác, thì Thiên Ảnh cũng được mở rộng rất nhiều dưới tay Chân Ni, bây giờ trở thành thế này, mấy nghệ sĩ có thể trụ được đều lần lượt bỏ đi hết, giờ đây tài lực và nhân lực của Thiên Ảnh đều trống không rồi. Chân Ni là cổ đông lớn thứ hai của Thiên Ảnh, bây giờ cô ấy gần như phải gánh chịu toàn bộ áp lực của Thiên Ảnh."
"Hoàn toàn không có chút cơ hội nào sao?"
"…Cách thức duy nhất là tìm được một tập đoàn tài chính lớn mạnh đầu tư vào cho Thiên Ảnh, mới có thể giải quyết tất cả khó khăn này. Nhưng có điều hiện giờ các công ty khác đều đang chăm chăm nhìn vào định nuốt sống Thiên Ảnh, còn thái độ của Edward, người rất có khả năng mua lại Thiên ảnh như báo chí đưa thì lại chưa rõ ràng, tôi lo rằng sẽ giống như điều anh ta nói trước cánh phóng viên…"
"Là việc mua xong sẽ giải thể Thiên Ảnh chứ gì?", tôi lẳng lặng tiếp lời.
Thôi Hy Triệt, anh sẽ bán Thiên Ảnh đi ư?
Mục đích việc anh quay về lần này tôi nghĩ rằng tôi đã có thể đoán được rồi.
Trả thù…
Sư tàn nhẫn của tôi đối với anh 5 năm về trước, anh sẽ trả lại tôi gấp bội phải không?
Điện thoại di động để trong túi chợt rung lên bần bật, tôi lấy ra, thấy tên Thiên Diệp nhảy nhót trên màn hình.
"A lô, Ái Ni, sao em không nhận điện thoại thế? Em không có chuyện gì chứ? Bây giờ em đang ở đâu? Anh xem trên tivi thấy em và Chân Ni bị người đến đòi nợ dồn ép, em không làm sao chứ…", giọng nói lo lắng của Thiên Diệp dồn dập đổ vào màng nhĩ tôi, khiến tôi gần như không ý thức được anh đang hỏi điều gì, sau đó chau mày cắt ngang lời anh nói, "Em đang ở bệnh viện…"
"Gì cơ? Bệnh viện? Em bị thương ở đâu?", Thiên Diệp kêu lên kinh ngạc.
"Không phải em, Chân Ni bị ngất ở giữa đường", tôi từ tốn giải thích.
"Ôi, vậy anh sẽ đến ngay lập tức nhé, em ở chỗ nào?"
Tôi vốn định nói là không cần, nhưng biết Thiên Diệp sẽ không dễ dàng tắt máy, nên đành nói cho anh biết tên bệnh viện. Hơn 10 phút sau, Thiên Diệp mang theo một bó hoa bách hợp xuất hiện trước phòng cấp cứu.
Tất cả các nữ y tá của bệnh viện đều tụ lại ngoài hành lang, tôi hơi ức chế mím môi lại.
"Khi anh đến không thể lặng lẽ hơn một chút được à?"
"Vì anh vội quá mà, may mà em không bị thương", Thiên Diệp cẩn thận quan sát kỹ người tôi từ trên xuống dưới một lượt, "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Có phải vẫn là chuyện của Thiên Ảnh không?"
"…", tôi nhìn khuôn mặt đẹp trai của Thiên Diệp, dặn mình đừng có mở mắt ra khi trả lời: "Không có chuyện gì, Chân Ni bị ngất đi vì thiếu máu thôi."
"Thật không?", sắc mặt Thiên Diệp chợt trở nên nặng nề, đôi mắt vốn trong sáng đột nhiên u ám hẳn.
"Ưm, tất cả vẫn ổn."
"Mộ Ái Ni!", Thiên


Pair of Vintage Old School Fru