Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.
khiến người ta không kìm nổi cảm giác buồn thương…
"Anh đừng nhìn em như thế, Thiên Diệp", Hạ Nhạc Huyên lên tiếng trước, giọng nói nghe hơi sắc, "là anh thương hại em à? Anh đang thương hại có đúng không? Dù là như thế, em vẫn cần anh cho em câu trả lời."
Phải rồi, nếu như việc thương hại có thể khiến cho anh chấp nhận đi cùng cô, cô cũng bằng lòng tiếp tục lênh đênh trong vực sâu thăm thẳm đầy nổi giày vò, giằng xé đó.
Thiên Diệp cười đau khổ, hàng mi dài rủ xuống trong câm lặng, giống hệt một chiếc quạt trong tay các mỹ nhân thời cổ.
Khuôn mặt đẹp tuyệt vời hơi nhuốm màu ảm đạm, nhưng sự buồn thương như có như không đó lại càng mê hoặc lòng người.
"Anh… anh có tư cách gì mà thương hại em chứ? Ha ha, Nhạc Huyên, Nhạc Huyên thích ăn quýt… Thế giới của em có cả biển, có san hô, có những con cá nhiệt đới, nếu không có anh sẽ vô cùng vui vẻ, thế nên…"
Thiên Diệp đưa tay lên, chậm rãi, từ từ chạm vào làn da trên má Hạ Nhạc Huyên.
Một giọt nước mắt chợt như tìm thấy được chỗ dựa bởi những ngón tay chứa đầy linh khí của anh, lấp lánh lên thứ ánh sáng u buồn.
"…", khuôn mặt Hạ Nhạc Huyên trở nên trắng nhợt, tất cả ánh sáng, màu sắc trong đôi mắt như bị hút cạn. Cô cố gắng kiềm chế bản thân, song vẫn để lộ ra những tiếng khóc thầm khe khẽ.
"Thế nên, Hạ Nhạc Huyên, em đừng thích anh nữa. Với lại, anh không nỡ… nhìn em khóc, bởi vì em là Hạ Nhạc Huyên thích ăn quýt", Thiên Diệp khẽ khàng lau đi những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi trên má Hạ Nhạc Huyên, thế nhưng những giọt nước mắt ấy như vẫn cứ rơi cả vào trái tim anh.
Từng giọt, từng giọt rơi xuống đầy chật cả tim.
Dường như có thê ngửi thấy cả mùi mặn chát đầy u uẩn như nước biển.
Hạ Nhạc Huyên thất thần nhìn Thiên Diệp, cơ thể bỗng mất đi hoàn toàn thân nhiệt, trở nên lạnh lẽo vô cùng. Cô tham lam cố giữ lấy một chút ấm áp trên những ngón tay đặt ở má của anh.
"Thiên Diệp, Thiên Diệp…, tại sao anh không cho em một chút cơ hội thôi, cũng là cho chính bản thân anh… một chút cơ hội?", Hạ Nhạc Huyên ngẩng mặt lên, đôi mắt đã mất hết sắc màu mang theo một vẻ đắng đót khiến người ta cảm thấy đau lòng, đã vậy còn nhìn xoáy thẳng vào anh, không để cho anh bất cứ cơ hội lảng tránh nào.
Đôi mắt Thiên Diệp đột nhiên lạnh giá hệt như một vực sâu tăm tối, sự lạnh giá dàn trải mênh mông.
Anh rút tay về, lạnh lùng quay người đi.
Tại sao anh không cho em một chút cơ hội thôi, cũng là cho chính bản thân anh… một chút cơ hội kia chứ?
Câu nói ấy khiến cho tâm tư anh trở nên rối rắm, trong đầu chợt hiện lên một đôi mắt đẹp lạnh băng, một cảm giác ngọt ngào trong phút chốc trỗi dậy cuốn trôi đi mọi nỗi buồn thương trong trái tim.
"Bởi vì, anh đã mất cơ hội mà em nói đó từ lâu rồi, nhưng em… vẫn còn"
Nói xong, anh không quay đầu lại nữa mà cứ thế sải bước đi.
Bởi vì từ lâu anh đã đứng bên vách đá của tình yêu, yêu đến mức tim gan đều vỡ vụn ra, yêu đến mức không còn quan tâm đến thứ gì, yêu đến mức đánh đổi tất cả, thậm chí yêu đến mức chấp nhận mọi khổ đau…
Nhưng cô…
Vẫn còn cả một thế giới rộng lớn phía sau để lùi bước lại, thế nên anh chỉ là một kiếp nạn có thể tránh được trong cuộc đời cô.
(*) Cổ trùng: theo truyền thuyết Trung Hoa là một loài côn trùng độc hại do con người tạo nên, được sử dụng trong những phép thuật phù thủy thần bí để hại người
Trên đường quay về bệnh viện, tâm trạng của tôi từ đầu chí cuối vẫn bị ngợp trong đôi mắt xanh sâu thẳm ấy.
Dường như mới rồi chỉ là một cơn ác mộng, đợi đến khi tỉnh dậy, tôi sẽ lại đang ngồi bên cạnh cơ thể ấm áp của Thiên Diệp, còn Chân Ni đang gọi điện đến và líu lo nói ở máy bên kia rằng nó sắp trở thành diễn viên nữ chính trong một bộ phim truyền hình nào đó. Trong một buổi trưa ngập nắng, tôi nhìn lên bức hình quảng cáo tuyệt đẹp của Chân Ni ở đối diện cửa sổ nhà mình, chậm rãi nở nụ cười đầy tự hào…
Thế nhưng trong phút chốc, trong đầu tôi lại hiện lên đôi mắt bị tổn thương màu xanh thẳm với đầy cảm xúc khắc sâu trong đó.
"Rõ ràng là em có thích anh!"
"Em có thích anh!"
Chân Ni, bọn họ đang nói đến Chân Ni ư?
Tôi sấp sấp ngửa ngửa lao vào phòng bệnh.
Chân Ni ngồi xổm ở một góc phòng, hai tay ôm vòng quanh gối, mái tóc hơi gợn sóng đổ xuống như một thác nước, nhưng đã mất đi vẻ óng mượt hàng ngày. Khuôn mặt nhợt nhạt của con bé ngẩn ngơ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mắt không tập trung vào bất cứ thứ gì.
Cảnh tượng ấy khiến tôi hơi bị sốc, từ trước đến nay tôi chưa từng thấy Chân Ni như thế – mất đi ánh sáng chói lóa và sự sắc sảo tự tin, thứ còn lại chỉ là một cái vỏ rỗng không.
Một Chân Ni thế này quá ư xa lạ, khiến cho tôi sợ hãi.
"Chân Ni?" tôi thử mở miệng thăm dò, đi chầm chậm đến bên con bé.
Chân Ni hơi động đậy, cơ thể càng co lại nhỏ hơn, cuộn thành một vòng tròn bé xíu.
"Chân Ni? Em sao rồi? Chân Ni, có phải là ở đây không thoải mái không?"
Con bé vẫn không trả lời tôi.
"Chân Ni, chị nhất định sẽ không để Thiên Ảnh sụp đổ đâu, nhất định sẽ không để cho em sụp đổ", tôi