Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.
vọng sau khi rời khỏi hiệu bánh ngọt nhỏ bé này em sẽ sống thật là vui vẻ, còn nữa…", giọng nói của Tư Sâm bỗng chốc trở nên đầy thương cảm, mang theo một hương vị gì đó như có như không giống hệt rượu trắng trong chiếc cốc.
Xoảng!
Bát đĩa rơi vỡ trên sàn, còn Tư Sâm vẫn mặt đối mặt nhìn tôi với vẻ si ngốc, nằm yên trên người tôi ra chiều hưởng thụ. Anh ta nở nụ cười rạng rỡ, trong đôi mắt dường như đang có dòng nước suối nóng vô cùng ấm áp, tỏa ra làn sương khói mông lung.
Điên mất, anh ta nặng quá!
Tư Sâm vẫn cười hết cỡ: "Xin lỗi em, ngã phải em rồi đúng không? Anh lập tức dậy đây."
Dù miệng thì nói thế, nhưng Tư Sâm lại nắm lấy tay tôi.
Không kịp chống lại, Tư Sâm đã áp hai tay tôi lên mặt anh ta, sau đó nói bằng chất giọng êm ái khiến người ta ngây ngất: "Ái Ni, nếu như anh xuất hiện sớm hơn người con trai đó, liệu em có thích anh không?"
Trái tim tôi đột nhiên đập loạn lên không ngừng được, ánh mắt cố kiếm từng chi tiết nhỏ trên khuôn mặt anh ta để chứng tỏ rằng anh ta đang giả bộ say khướt.
Khi ấy tôi chợt cảm thấy một ánh mắt khác, lạnh ngắt và phẫn nộ hệt như một tảng băng đang chiếu thẳng vào mình. tôi bất giác run lên bần bật, ánh mắt vượt qua Tư Sâm, nhìn thấy một cái bóng đang đứng thẳng hệt như bức tượng điêu khắc ở cửa ra vào.
Trong khoảnh khắc ấy thời gian dường như đông cứng lại, không tiếp tục trôi đi nữa.
Ảo ảnh của những đóa hoa anh đào ở xung quanh bỗng rợp đất rợp trời, từng đóa từng đóa nở đến cực điểm rồi nhanh chóng úa tàn, rơi rụng.
Còn đôi mắt có màu xanh ngắt như nước biển Aegean* đó lại lạnh lẽo tới mức đáng sợ, giống hệt một vực nước sâu nhìn không thấy đáy khiến người ta không thể nào thở nổi.
Thôi Hy Triệt?
Người đứng đó là Thôi Hy Triệt!
Tôi siết chặt những ngón tay lại, mở to mắt với vẻ kinh hoàng.
"Sao thế?", Tư Sâm không hề ý thức được sự thay đổi của xung quanh, cúi đầu áp sát mặt tôi hỏi: "Trán em lạnh thế, em lạnh à?"
Thôi Hy Triệt quay nghiêng đầu, không nhìn cảnh tượng bên trong phòng nữa, nhưng sự phẫn nộ toát ra từ cơ thể anh ta dường như sắp bùng nổ tới nơi.
Cái dáng đứng nghiêng khiến người ta phải nín thở ấy, khiến những cánh hoa anh đào trên cánh cửa bỗng trở nên mất hết sắc màu.
Tôi bấm các ngón tay vào lòng bàn tay,cố gắng buộc mình trấn tĩnh lại.
"Tư Sâm, anh uống nhiều quá rồi đấy", tôi đẩy Tư Sâm ra, kiềm chế không để mình nghĩ đến bóng người bên ngoài cửa đó nữa.
"Ái Ni, em vẫn chưa trả lời anh mà", Tư Sâm một lần nữa áp sát tôi.
Ánh mắt tôi lập tức trở nên vô cùng lạnh lẽo, quay đầu lại nhìn anh ta, nói rành rọt từng chữ: "Không. Đây là câu trả lời của em."
Nói xong, mắt tôi đã không kiềm chế được việc nhìn ra phía ngoài cánh cửa trống rỗng.
Thôi Hy Triệt đã.. đi rồi.
Còn Tư Sâm trước mặt tôi khi đó ngã ngửa ra đằng sau vì lực đẩy.
"Tư Sâm!", Uyển Lỵ Hương vừa quay vào đã lo lắng chạy đến. Chị ấy cẩn thận kiểm tra một lượt, sau đó thở phào nhẹ nhõm, cười nhạt nói: "Cái tên ngốc này mới uống có mấy cốc đã say rồi."
"Thế nhưng chị lại rất thích cái tên ngốc đó…", tôi nhìn về phía Uyển Lỵ Hương đầy ý vị.
"Ngốc nghếch… mà vẫn thích, vậy thì lẽ nào tôi lại không phải là một tên ngốc nữa", ánh mắt Uyển Lỵ Hương lấp láy, dường như không đủ sức để trả lời.
Tôi nhướng mày lên, đây là lần đầu tiên tôi thấy bộ dạng yếu đuối như vậy của Uyển Lỵ Hương.
"Làm việc cùng với hai kẻ ngốc này lâu như vậy, tôi cũng thật…"
Còn chưa nói dứt lời, cánh cửa phòng đã bị đẩy ra chầm chậm.
Khe hở giữa hai cánh cửa mỗi lúc một lớn.
Lớn hơn.
Thôi Hy Triệt đang đứng bên ngoài hành lang, ánh mắt như thiêu đốt.
Anh ta sải bước vào bên trong, đôi lông mày thanh thoát tỏa ra một luồng khí cao vời.
Còn tôi cứ lùi lại từng bước một, cảm nhận thấy anh ta đang cố giấu đi cơn giông bão đã thành hình ở trong lòng đằng sau cái vẻ bình tĩnh đó.
Đi được vài bước, Thôi Hy Triệt dừng lại, nhìn Tư Sâm đang say bí tỉ, vẻ tàn khốc lóe lên trong mắt. Anh ta lạnh lùng cất tiếng: "Anh nên cảm thấy may mắn vì đã uống say như thế!"
Sau đó, Thôi Hy Triệt nhìn tôi, buông ra một mệnh lệnh không thể chống cự: "Đi theo tôi!"
Tôi sững sờ nhìn anh ta, không thể nói được điều gì.
Bãi đỗ xe bên ngoài nhà hàng Nhật Bản.
"Buông tay ra! Anh buông tay ra cho tôi!", tôi gầm gừ trong sự tức giận, cổ tay trái bị Thôi Hy Triệt dùng lực mạnh siết chặt, làm thế nào cũng không sao thoát ra được.
Anh ta dựa vào cái gì mà kéo tôi đi như thế?
Thôi Hy Triệt đột nhiên dừng lại, giơ cánh tay tôi lên, nghiêm giọng nói: "Lẽ nào cô còn không biết ư? Chỉ khi nào tôi bỏ tay cô ra, cô mới có thể đi! Nếu không thì không ai có thể tách cô ra khỏi tôi! Bản thân cô đừng có nghĩ đến chuyện bỏ trốn!"
Tay tôi dường như sắp bị anh ta vặn cho gãy lìa đến nơi, đau khủng khiếp.
Tôi cắn chặt môi một cách ngạo nghễ, đối kháng lại với anh ta trong thế giới vô danh.
Nêu như tôi không muốn ở bên cạnh anh, nhất định tôi sẽ…
Không – hoặc vẫn là có thể, bởi vì giờ đây tôi đã trở thành quản gia dưới quyền sai khiến của a