Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2385 lượt.

bắt đầu dò đoán nguyên nhân sự bất thường của nó.
"…"
"Chân Ni, em nghỉ ngơi đi nhé, để chị đỡ em lên giường nào", tôi đến gần Chân Ni hơn, nâng cánh tay con bé rồi dắt lên giường.
Khi ấy, tôi cảm giác thấy dưới lớp áo bệnh nhân, cơ thể Chân Ni đang run lên nhè nhẹ.
Con bé đang sợ thứ gì ư?
Nó đang sợ thứ gì?
Nằm trên giường, Chân Ni vẫn không nhìn tôi, không hỏi gì tôi, càng không muốn trả lời tôi. Nó chỉ lẳng lặng nằm yên, giống hệt một món đồ chơi xinh xắn nhưng không có sự sống.
Tấm rèm mỏng bên cửa sổ bay tung lên như đôi cánh trắng trong tinh khiết của thiên thần.
Nó đang đưa linh hồn ai lên thiên quốc vậy?
Ngày hôm sau, tôi đến hiệu bánh ngọt Queen, gửi đơn xin thôi việc cho Uyển Lỵ Hương. Một mặt vì tình trạng của Chân Ni vẫn phải ở lại bệnh viện để theo dõi, một mặt là vì… tôi đã chấp nhận đến làm quản gia cho Thôi Hy Triệt.
"Sau này nếu không biết đi đâu, cô có thể lựa hôm nào tâm trạng của tôi vui vẻ mà quay đầu lại đây làm cũng được", Uyển Lỵ Hương nhận đơn xin nghỉ việc, trả lời với vẻ chẳng buồn để ý thứ gì.
"Hy vọng là… tôi không chọn nhầm ngày", tôi nhún nhún vai, cười.
"Này!", Tư Sâm từ nãy tới giờ vẫn ngấp nghé ngoài cửa nghe trộm đột nhiên xông vào, hét tướng lên: "Chưa được sự đồng ý của tôi, làm sao hai người lại có thể quyết định một chuyện quan trọng như thế được. Bà theo chủ nghĩa nữ quyền quá đấy, Uyển Lỵ Hương! Tại sao lại không giữ Ái Ni lại hả?"
"…", Uyển Lỵ Hương liếc anh ta một cái, đột nhiên khung khí xung quanh giảm xuống liền mấy độ.
"Tư Sâm…", không muốn vì tôi mà giữa Uyển Lỵ Hương với Tư Sâm có hiểu lầm, tôi định nói một câu xin lỗi nhưng Tư Sâm đã lập tức cắt ngang:
"Còn em nữa, Mộ Ái Ni, có chuyện gì mà không thể nói với anh chứ? Em gái em là ngôi sao nổi tiếng Mộ Chân Ni, lúc trước không nói với bọn anh cũng không sao, nhưng hiện giờ là lúc khó khăn, thế mà vẫn không muốn nói với bọn anh, để bọn anh cứ đứng bên cạnh mà lo lắng ư? Lẽ nào em không biết anh…", Tư Sâm càng nói tâm trạng càng trở nên kích động, nhưng bất chợt dừng lại ở đấy, sau đó quay đầu đi chỗ khác, chuyển ngay thành, "anh là người… bạn tốt nhất của em hay sao?"
Tôi hơi sững sờ, từ trước đến nay chưa từng nghĩ Tư Sâm sẽ vì việc này mà cảm thấy bị tổn thương. Anh ta còn thế này, huống hồ là Thiên Diệp, người vẫn luôn ở cạnh bảo vệ tôi?
"Em không có gì để nói hay sao? Ái Ni! Anh quả thực không hiểu em có chuyện gì mà không thể để cho cả hai chúng ta cùng nhau gánh vác, cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết… Hoặc là, anh quá tự tin về bản thân mình, bất kể anh đã cố gắng đến bao nhiêu, trái tim em mãi mãi vẫn chỉ thích một người?"

Đột nhiên tôi thấy suy nghĩ không muốn dựa dẫm vào bất cứ người nào của mình bị lung lay dao động.
Tôi… Có lẽ tôi đã sai chăng?
Trong ánh nắng màu vàng kim nhàn nhạt, ánh mắt Tư Sâm lóe lên một sự tổn thương trong suốt khiến người ta tự thấy một cảm giác tội lỗi. Tôi đi đến gần anh ta, khẽ khàng đặt tay lên đôi vai anh.
Mắt tôi phảng phất như trông thấy một khuôn mặt tuyệt mĩ dịu dàng khác, tâm tư chợt quay lại ngày trùng phùng đó.
Những bông hoa lily diễm lệ đang lay động, làm rực sáng cả nửa bầu trời. Còn khuôn mặt tươi xán lạn đó dường như không thuộc về trần gian.
Tôi không kìm được, khẽ khàng cất giọng: "Xin lỗi anh."
Đột nhiên cơ thể Tư Sâm trở nên cứng ngắc, anh ta đưa tay ra giữ chặt lấy hai tay tôi, nói với vẻ không nỡ lòng nào: "Ái Ni, em có thể ở lại hai không… Á!"
Còn chưa nói được hết câu, Tư Sâm đã ôm lấy trán, kêu lên đau đớn rồi ngồi thụp xuống.
"Nghe đây, thôi ngay cái thói không có chuyện gì cũng ôm lấy người khác đi nhé!", Uyển Lỵ Hương đi đến nhặt cái "hung khí chết người" – một viên đạn màu đen lên, trên mặt là nụ cười mỉm đầy vẻ ngọt ngào chết người của ác quỷ.
Tư Sâm thở hổn hển: "Đạn á? Oài, Uyển Lỵ Hương, cái mụ già như bà, rồi sớm muộn cũng có một ngày tôi không chịu nổi mà rời khỏi đây giống như Ái Ni. Khi đó, he he, bà ở đây mà khóc một mình."
"À, vậy thì tôi sẽ đợi nhé", Uyển Lỵ Hương nhướng mày lên, hoàn toàn không thèm để ý đến anh ta nữa, sau đó nói với tôi: "Hôm nay tâm trạng của tôi đang rất tốt, thế nên muốn giữ cô lại thêm một chút, đi thôi, tổ chức một bữa tiệc tiễn biệt cô."






Uyển Lỵ Hương đưa chúng tôi đến một nhà hàng Nhật Bản, vừa vào đến bên trong đã thấy trên cánh cửa trên vách gỗ, ngay cả trên kimono của các nhân viên phục vụ đều in hình những bông hoa anh đào màu hồng phấn đầy mê hoặc. Xung quanh cũng luôn phảng phất một mùi hương vô cùng gần gũi thân thương làm say đắm lòng người.
Sau khi các món ăn mang đậm phong vị Nhật Bản được bày lên trên bàn, Tư Sâm ra sức uống từng ngụm lớn rượu trắng.
"Này, đồ ngốc, anh uống như vậy thì lãng phí rượu quá!", Uyển Lỵ Hương vội vàng cầm một chai rượu khác cất đi.
Tư Sâm cúi gục đầu xuống, sau đó lại ngẩng lên, mắt nhìn thẳng vào tôi, cái nhìn sâu hút ấy như ẩn chứa biết bao nhiêu tình cảm không biết gọi tên là gì.
"Uống đi, hy