XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2390 lượt.

nh ta.
Trong phút chốc, tất cả sức mạnh để phản kháng và giằng co trong cơ thể tôi theo nhau trôi tuột hết, chỉ còn lại thân hình trống rỗng kêu gào trong cơn gió.
"Vì sao cô không trả lời tôi? Sau nụ cười của cô lại có thể dành cho cái gã con trai ở trong kia, còn đối với tôi thì luôn luôn lạnh lùng như vậy? Đối với tôi, gã Thiên Diệp đó là mục tiêu mới, thế nên cô mới vứt bỏ tôi để chọn hắn ta. Còn bây giờ đối với Thiên Diệp, cái gã ngốc ngếch kia lại là mục tiêu mới, thế nên cô muốn vứt bỏ Thiên Diệp có đúng không? Thật là đáng thương, ha ha, cả tôi và Thiên Diệp đều là những kẻ dại khờ!"
Anh ta cười lớn với vẻ phóng túng, nhưng nụ cười đó khiến tôi sởn da gà.
Những lời nói đó đều không thể sánh được với ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ của anh ta, trong khoảnh khắc đó tôi như bị chém trăm ngàn nhát kiếm, khắp người đầy những vết thương ngang dọc.
Cam Trạch Trần bỗng lái chiếc xe Porsche màu đỏ từ đâu đến, dừng lại bên cạnh chúng tôi: "Oa oa oa! Triệt, cậu mau dừng tay lại đi, tay em yêu sắp gãy đến nơi rồi!"
Nói xong, anh ta vội vàng xuống xe, đến gỡ từng ngón tay Thôi Hy Triệt khỏi tay tôi.
Từng ngón, từng ngón….
Bàn tay cuối cùng cũng rời khỏi cô tay tôi, sự tuyệt vọng chợt lóe lên trong đáy mắt Thôi Hy Triệt.
"Triệt à, Lucas, đối tác bàn chuyện làm ăn ấy, đang chờ bọn mình đấy, cậu và em yêu có chuyện gì thì để sau khi dọn đến biệt thự rồi nói tiếp đi", nói xong, Cam Trạch Trần kéo Thôi Hy Triệt lên xe, lúc sắp sửa nổ máy còn ngầm giơ tay làm ký hiệu OK với tôi.
Chiếc Porsche nhanh chóng mất hút trong tầm mắt, xung quanh trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức dường như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nhưng phần da thịt ở cổ tay tôi lại như có ý thức để cảm thấy đau nhói, dù thế nào cũng không sao xua đi được.






Buổi tối, tôi ở nhà một mình dọn dẹp căn phòng của Chân Ni, chỉ vài ngày nữa thôi là con bé sẽ quay về đây sống.
Thử để tấm ảnh duy nhất chụp chung cả gia đình vào rất nhiều chỗ nhưng tôi vẫn không sao chọn được chỗ thích hợp. Cuối cùng tôi lặng lẽ nhìn khuôn mặt với nụ cười rạng rỡ của mẹ, chìm vào giấc ngủ.
Ý thức mỗi lúc một nặng hơn, gần như sắp rơi vào một vực sâu không giới hạn, nhưng lại không thể nào ngăn chặn được việc cơ thể cứ thế chìm mãi xuống.
Tôi bay chấp chới, cơ thể như hoàn toàn trống rỗng.
Một cơn gió thổi qua đôi mắt, cảm giác thư thái giống hệt bàn tay dịu dàng của mẹ lướt qua cố tình huyễn hoặc tôi.
"Không, Thiên Diệp…", tôi thì thầm trả lời.
Đáng lẽ tôi phải nói xin lỗi anh mới đúng, nhưng không hiểu vì sao những lời nói đó lại trôi tuột vào trong.
"Ư?"
"Thiên Diệp, lần sau anh đừng đến đây muộn như thế nữa, nếu muốn gặp em thì có thể gọi điện đến trước."
Vừa nói dứt lời, tôi bị Thiên Diệp đẩy ra. Giọng nói của anh trở nên vô cùng kích động: "Muộn đến đâu cũng có can hệ gì. Nhưng… kỳ thực em không muốn gặp anh đúng không?"
"…", tôi không thể nào trả lời nổi, đành im lặng.
Bởi vì ngày mai tôi sẽ dọn đến sống trong nhà Thôi Hy Triệt, hơn nữa lại còn trở thành quản gia của anh ta! Việc này có thể nói cho Thiên Diệp biết hay không?
Không! Tôi không thể lấy việc liệu Thiên Diệp có bị tổn thương hay không ra mà đánh cược.
Câu trả lời giống như những vì sao trên bầu trời đêm, không nhìn thấy được nhưng từ lâu nay vẫn cứ ở nguyên trên một quỹ đạo định trước rồi.
Đêm nay rõ ràng là không lạnh lắm, nhưng đôi môi mong manh như cánh hoa của Thiên Diệp vẫn run lên bần bật.
Trong ánh mắt trộn lẫn giữa niềm hy vọng và sự tổn thương của anh, tay tôi siết lại một lúc một chặt hơn. Tôi quay đầu ra nơi khác, tránh nói đến điều đó, lanh lùng cất tiếng: "Có lẽ anh hãy coi em là một người bạn bình thường sẽ tốt hơn."
Cơ thể Thiên Diệp hơi loạng choạng, khuôn mặt đẹp như một vị thần trở nên nhợt nhạt, anh nhìn thẳng vào tôi với vẻ không sao tin nổi.
Ánh mắt bị tổn thương tới mức tuyệt vọng đó khiến tôi không sao thở nổi, đến chết cũng không thể nào quên được.
Có lẽ ngay cả khi trái đất bị hủy diệt, tôi cũng không thấy sợ như thế.
Tôi hơi mở miệng ra, nhưng cổ họng bị chẹn chặt nỗi đắng chát không thể nào nhả ra được một từ. Làn sương trắng như trong mộng ảo lại một lần nữa bao trùm lên chúng tôi, nhưng dù thế nào cũng không thể bao phủ được ánh mắt đầy cuồng loạn của anh.
"Muộn quá rồi, anh về đi", tôi thốt ra câu ấy, sau đó cố ép mình quay lưng lại.
"Là vì Thôi Hy Triệt đúng không? Là vì em thích anh ta, hay là vì anh ta sẽ quyết định sự sống chết của Chân Ni – cô em gái yêu quý của em, vì anh ta có thân phận địa vị cao quý, thế nên giờ đây em mới quyết định rời xa anh?"
Giọng nói phía sau lưng tôi mang một sự phẫn nộ như thể thiêu đốt tất cả, dù đầy vẻ mỉa mai, nhưng khi nghe thấy, tôi vẫn cảm thấy rất đau lòng.
Vì anh mà cảm thấy đau lòng.
Vì Thiên Diệp mà cảm thấy đau lòng.
Thiên Diệp vì tôi mà bỏ trốn từ Canađa về đây, Thiên Diệp vì tôi mà từ bỏ cả gia tộc, Thiên Diệp vì tôi mà vứt bỏ dương cầm… Vì tôi mà anh có thể từ bỏ tất cả, c