Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.

r>Hóa ra những bông hoa tươi đẹp đó chỉ là đạo cụ quay phim, tôi khẽ thở dài một hơi. Không gian xung quanh là một màu nhợt nhạt u sầu, khiến mắt tôi có cảm giác rấm rứt.
Trong khoảnh khắc, những bông hoa tuyết trắng xóa chợt bay rợp trời.
Cảnh tượng quen thuộc trong miền ký ức chợt hiện ra ngay trước mắt – gặp lại Thiên Diệp trong vườn hoa lily rực nở, cơn mưa tuyết rơi xuống để đáp ứng nguyện ước chỉ buộc miệng nói ra của tôi…
"Thiên Diệp?"
Là tôi đã nhìn nhầm ư? Bóng người cao gầy đứng ngược sáng dưới bầu trời lả tả tuyết rơi ấy là Thiên Diệp ư?
Chiếc áo sơ mi màu trắng lấp lánh những ánh sáng trang nhã, mái tóc bị gió thổi tung trong thanh thoát vô cùng.
Còn cả nụ cười đầy mê hoặc như một chú thiên tinh đó nữa…
"Thiên Diệp!", tôi nhìn chăm chú vào anh.
Những bông hoa tuyết trên bầu trời, những cánh hoa lily đang lay động trong gió khi ấy chợt dừng hết lại, chỉ còn Thiên Diệp bước đi những bước uyển chuyển đến gần tôi.
Chậm rãi, từ từ.
Không cảm thấy được sự dịch chuyển của thời gian.
"Đêm qua…", tôi định giải thích, nhưng bị ngón tay ấm nóng của anh đặt ngay trước miệng.
"Không cần phải nói gì nữa cả."
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, trong đáy mắt trào lên một tình cảm sâu sắc, sau đó vòng tay ôm lấy tôi mà không hề báo trước.
"Thiên Diệp?", tôi hơi giằng co để thoát ra vì ánh mắt khác thường của những người xung quanh.
"Ái Ni, lạnh quá", Thiên Diệp không bỏ tay ra.
Khi ấy tôi mới cảm thấy cơ thể anh thực sự rất lạnh. Cả đêm hôm qua anh đứng dưới nhà chờ tôi thì làm gì mà không lạnh cơ chứ?
Tôi kìm không nổi nỗi đau nhói trong tim, thôi không chống lại nữa mà để mặc mình ôm lấy anh.
"Ái Ni", Thiên Diệp dồn hết trọng lượng toàn cơ thể mình lên người tôi, nói bằng thứ giọng mềm mại như một đứa trẻ con: "Ái Ni, vì sao khi đang ôm em mà anh vẫn thấy lạnh đến thế?"
"Vậy à?", tôi đưa tay ôm lấy tấm lưng rộng rãi rắn chắt của anh, "Mau về nhà tắm nước nóng rời thay quần áo đi."
Tôi muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng hai cánh tay anh vẫn ôm siết lấy tôi không chịu buông.
"Thiên Diệp?", tôi chau mày, "Anh không buông tay ra thì em không khách khí nữa đâu đấy."
"Ái Ni", Thiên Diệp dịu dàng gọi tên tôi, sau đó lặng trầm một lúc, nói: "Vì sao rõ ràng em ở rất gần, nhưng anh lại cảm thấy em ở rất xa anh kia chứ?"
Giọng nói của anh còn phiêu diêu hơn cơn gió, mang theo một nỗi buồn thương mà người ta không sao nắm bắt được.
Cơn gió cuốn theo nỗi buồn thương dịu dàng đó bao vây lấy tôi, khiến tôi đột nhiên không thể nói thành lời.
Những ngón tay vì không gánh vác nổi mối chân tình sâu sắc ấy nên dần dần co rút lại.
Phù…
Dường như tôi đã quên mất từ lâu rằng trái tim được bao bọc bởi những thớ cơ mềm mại, chứ không phải là gang thép.
Thế nên cho dù mình có làm ra vẻ cứng rắn, cuối cùng cũng vẫn bị phá vỡ.
Thiên Diệp, rõ ràng là muốn bảo vệ anh, rõ ràng là không muốn làm cho anh bị tổn thương, rõ ràng là hy vọng anh được hạnh phúc thật nhiều…
Thế nhưng…
"Cái mà em cho là sự che chở ấy, người ta không hiểu được, cứ như thế sẽ làm tổn thương đến chính người mà em quan tâm."
"Câu này được viết trong một cuốn sách, anh không hiểu lắm, nhưng mà, em yêu à…, nhất định là em hiểu. Ha…"
Là như vậy ư?
Tôi đã làm sai rồi đúng không?






Két!!!
Tiếng phanh xe chói tai.
Một chiếc Porsche màu xanh lam đỗ xịch trước cổng biệt thự nhà họ Thôi, Hy Triệt mang theo vẻ lạnh lùng băng giá bước xuống xe, người làm xếp thành hai hàng ngay ngắn, cúi đầu chào một cách trang trọng.
"Chào mừng thiếu gia về nhà", đợi Thôi Hy Triệt đi đến gần, tất cả cùng lên tiếng.
Người quản gia nước mắt vòng quanh đi theo sau lưng Thôi Hy Triệt, thấp giọng nói: "Thiếu gia, cuối cùng cậu cũng đã về nhà rồi. Mấy năm qua phu nhân luôn nhớ đến cậu, hy vọng cậu có thể quay về tiếp quản cơ nghiệp của gia đình…"
Dưới sức ép vô cùng đáng sợ đó, mẹ Thôi Hy Triệt đi những bước đều đều chậm rãi xuống nhà, khi lướt qua anh, chỉ liếc nhìn anh bình thản: "Mấy năm liền không gặp nhau rồi, bây giờ vừa gặp mẹ mình, đã muốn nhắc đến chuyện đứa con gái đó ư?"
"Đứa con gái đó? Xin mẹ hãy tôn trọng người con thích một chút được không?", Thôi Hy Triệt đi theo bà Bạch Lâm vào phòng khách.
"Tôn trọng? Nó đã cướp mất con bên cạnh mẹ, thậm chí khiến cho con đối đầu với mẹ, những thứ đó khiến mẹ không thể nào tha thứ được", bà Bạch Lâm bình thản vẫy tay, người quản gia lập tức dặn dò gia nhân mang hai suất đồ ăn sáng lên.
"Đủ rồi, thế nên mẹ thừa nhận 5 năm trước đã tìm cách tước bỏ tiền học bổng của Mộ Ái Ni, dùng các quan hệ để đóng cửa văn phòng nghiên cứu của bố cô ấy, thậm chí còn cho người hại chết bố cô ấy, khiến Ái Ni và bố rơi vào cảnh chia lìa đau đớn đó ư?", Thôi Hy Triệt vung tay đập vỡ lọ hoa trên bàn.
"Cái chết của bố nó là một sự cố. Những việc khác, mẹ không phủ nhận, mà mẹ làm như vậy đều là muốn tốt cho con cả". Bà Bạch Lâm nhướng mày lên một cách thản nhiên.
Người quản gia định