Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.
mỗi lúc một mạnh mẽ, thế nhưng mình đã biết quá rõ rằng nếu như cậu biến mất, người đau khổ tột cùng rốt cuộc lại là Thiên Diệp."
Giết chết tôi? Tôi kinh ngạc mở to mắt, không dám tin rằng người bạn biết mình từ ngày nhỏ đang ngồi trước mặt lại căm hận mình đến vậy.
Dưới ánh mặt trời bao phủ khắp toàn thân, Hạ Nhạc Huyên trông cố chấp biết bao, buồn bã biết bao.
Một cảm giác thất vọng vô cùng mạnh mẽ đột nhiên lan tỏa trong lòng tôi.
Hạ Nhạc Huyên, Hạ Nhạc Huyên thích ăn quýt với nụ cười tươi như hoa hướng dương;
Hạ Nhạc Huyên vẫn luôn ở bên an ủi tôi sau khi bố qua đời;
Hạ Nhạc Huyên dù cho thời gian có trôi đi vẫn nhớ chọn gửi cho tôi một tấm bưu thiếp dù đang lang thang ở nơi nào đó trên trái đất.
Vậy mà giờ đây…
Cô ấy nói muốn giết chết tôi!
Hạ Nhạc Huyên nói muốn giết tôi!
"Mình không thể nào lay chuyển được tình cảm của Thiên Diệp, không thể thay thế cậu để đem đến hạnh phúc cho anh ấy, tất cả điều đó không phải là vì cậu", Hạ Nhạc Huyên dừng lại một chút, giọt nước trong veo ở mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má.
Tách!
Rơi xuống đất thành một đóa hoa.
Hạ Nhạc Huyên hít sâu một hơi, dường như đã dốc hết sức lực toàn thân để nói với tôi: "Mà là vì tình yêu của Thiên Diệp đối với cậu… quá sâu đậm."
"…" tim tôi chợt run lên khe khẽ , tôi cơ bản không thể nói ra một tiếng nào.
Vô vàn cơn giớ thổi ùa vào từ tứ phía, những sợi tóc trên trán bị gió thổi tung lên.
Không khí mỗi lúc một mỏng hơn, mỗi lúc một ngột ngạt hơn.
Một chuyện mà mình vốn bỏ qua không để ý nay bị người khác vạch trần trùi tụi, tôi không hề phòng bị trước nên giờ hoảng hốt không biết phải đối diện với nó thế nào.
Trong tầm mắt đã trở nên mông lung bỗng xuất hiện hình ảnh Thiên Diệp, thoắt ẩn thoát hiện hệt như chớp điện.
Anh nở nụ cười quen thuộc, nụ cười sáng rực rỡ nhất trên đời.
Nhưng lại rực rỡ tới mức buồn thương….
Lời xin lỗi đến muộn 5 năm
3 giờ chiều. Trường quay trực tiếp tại đài truyền hình.
Khi người dẫn chương trình nhìn thấy tôi, trên mặt anh ta nở một nụ cười như trút đi gánh nặng. Trên bàn Hội đồng thẩm định, Chân Ni mang cặp kính râm sang trọng nên rất khó đoán được thần sắc, còn đôi mắt xanh sâu thẳm đầy ma lực của Thôi Hy Triệt mang một tâm trạng phức tạp nào đó không hiểu được.
Những áp lực lớn đó ập đến phía tôi, khiến tôi đột nhiên không dám bước tiếp lên. Tuy nhiên sóng truyền hình trực tiếp ở trường quay đã bắt đầu đếm ngược.
Năm…
"Tôi ghét anh!"
Crack!
Hệt như nguồn điện bị ngắt, xung quanh tôi và Thôi Hy Triệt bỗng yên tĩnh đến lạ thường, tất cả âm thanh đều trở nên xa vắng cùng câu nói của tôi.
Hơi thở u ám tỏa ra từ anh ta dường như có thể làm tôi đông cứng lại, đôi mắt vì tức giận nên càng sâu thẳm hơn, giống như một dấu hiệu cảnh báo hiểm nguy lộ ra từ mặt nước không thể nhìn thấy đáy.
Phù phù…
Không khí trở nên mỏng nhẹ, dần dần tạo ra cảm giác không thể nào thở nổi.
Hai vai tôi bị tay anh ta nắm chặt, có thể cảm nhận thấy anh ta đang dồn lực vào đó.
Ưm!
Tôi cố kìm sự đau đớn, nhìn anh ta không chịu khuất phục.
Đôi mắt Hy Triệt càng xanh hơn, xanh tới mức lạ thường. Ở trong đó là một ngọn lửa màu xanh lam đang thiêu cháy bừng bừng, nhưng lại toát ra hơi lạnh lẽo.
Dường như đang tựa đấu tranh với mình, giằng xé trong lòng mình, anh ta dần dần buông các ngón tay ra.
Nhìn anh ta như vậy, tim tôi co thắt lại thành một cụm.
Thật kỳ lạ, tôi còn cảm giác thấy…
Sự đau khổ của anh ta.
"Có một việc vô cùng quan trọng tôi cần phải giải thích với cô", ánh mắt Thôi Hy Triệt mềm mại hơn, nhìn chằm chặp vào tôi như sợ tôi sẽ bất chợt biến mất đi.
Ánh mắt ấy còn đáng sợ hơn sự lạnh lùng của anh ta.
Tôi nắm chặt bàn tay lại, cố kiểm soát trái tim đang đập mỗi lúc một nhanh.
Anh ta muốn nói điều gì?
"Xin lỗi, cô Mộ Ái Ni, ngay sau đây sẽ đến lượt cô lên sân khấu, mời cô đi theo tôi", người điều khiển chương trình bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh tôi, vội vã kéo tôi lên.
Tiếng nhạc gấp rút vang lên trong trường quay truyền hình trực tiếp.
Giọng nói đầy nồng nhiệt của người dẫn chương trình vang lên cùng với tiết tấu âm nhạc: "Bây giờ là lúc công bố quán quân cuộc thi điểm tâm năm thứ 20 của chúng ta, rốt cuộc ai là người sẽ đứng lên bục lĩnh giải, nhận được tràng pháo tay nhiệt liệt của chúng ta đây? Là ai? Là ai?... Câu trả lời sẽ được tiết lộ ngay bây giờ, là thí sinh số 33, Mộ Ái Ni."
Xung quanh chợt tối lại, tất cả ánh sáng đều chiếu rọi trên cơ thể tôi.
Tôi đứng ở một bên sân khấu, bỗng nhiên hơi lúng túng không biết phải làm gì.
Được đứng trên sân khấu hào nhoáng với vô vàn ánh đèn rực rỡ đó là vinh dự mà biết bao chuyên gia điểm tâm đều mong đạt được, nhưng tất cả sự phấn đấu đã bỏ ra trong bao nhiêu ngày tháng kiên tâm đó đều là…
Hư ảo cả hay sao?
Tất cả sự xúc động, những viễn cảnh trong mắt đều đã tan tành như một tấm thủy tinh vỡ vụn, ánh sáng chiếu qua những mảnh vỡ ấy chói mắt quá, quá khắc nghiệt, q