Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
ảm ơn anh đã đến bên cuộc đời em…", tôi khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ như không thể nào nghe thấy.
Còn cả Chân Ni, đứa em gái lớn lên cùng tôi…
Cũng cảm ơn em nữa.
Cơ thể bị đầu tôi tựa vào bỗng nhiên trở nên cứng ngắc, sau đó tôi nghe thấy lời thổ lộ dịu dàng của Thiên Diệp.
"Ai bảo tất cả mọi ý nghĩ trong trái tim anh đều chỉ về hướng em, không ngừng nghỉ một phút giây nào kia chứ."
Những cơn gió nhẹ nhàng êm ái thổi tới.
Tôi nhắm mắt lại, nhớ đến câu Thiên Diệp nó hôm qua rằng sẽ đứng nguyên tại chỗ chờ mình.
Niềm xúc động đó.
Liệu có phải là hạnh phúc?
Khoảnh khắc tôi cho rằng Thiên Diệp sẽ chết mà bất chấp tất cả mà nhảy theo anh từ trên tháp đồng hồ xuống.
Cảm giác không thể nào để mất đó…
Có phải là tình yêu?
Hóa ra, trong lúc trái tim tôi vẫn lung lay vô định ấy, tình cảm của tôi với Thiên Diệp đã có lời giải từ lâu. Không thể nào để mất là một kiểu phụ thuộc, nhưng là sự phụ thuộc của tình yêu.
Nhưng tôi vẫn luôn không nhận ra, cho đến khi sém chút nữa mất đi sự phụ thuộc đó, mới bị nhấn chìm trong nỗi sợ cùng cực như trái đất đến ngày tận thế.
Không thể nào thở nổi…
Trong tim tôi đột nhiên có một cảm giác vô cùng chân thực, cuối cùng đã không còn…
Lung lay bất định.
* *
Quảng trường trung tâm thành phố Mễ Á.
Trong màn đêm tịch mịch, những chiếc kim đồng hồ trên tháp vẫn dịch chuyển từng giây, từng giây.
Thôi Hy Triệt đứng một mình trên tầng tháp, vẻ mặt đau khổ và thất vọng.
Xung quanh yên tĩnh đến mức đáng sợ, tiếng kim đồng hồ dịch chuyển chợt được phóng đại đến vô cùng vô tận, giống hệt một lời nguyền độc ác dù thế nào cũng không sao thoát nổi.
"Mộ Ái Ni, làm thế nào bây giờ? Anh bắt đầu thấy sợ rồi, sợ em sẽ không còn quay về bên anh nữa…", Thôi Hy Triệt đau đớn nói với mình.
Trong tâm trí anh không ngừng hiện lên hình ảnh Ái Ni gạt tay anh ra, lao lên tháp đồng hồ, sau đó nhảy theo Thiên Diệp từ trên lầu cao nhất xuống…
Không ngừng giày vò anh…
Cùng với tiếng kim đồng hồ chạy tích tích cứ vang lên mãi không ngừng.
Tích!
Ái Ni đã không hề do dự lao thẳng từ trên lầu xuống đất:
Tích!
Hình ảnh Ái Ni nhẹ bẫng trong không trung:
Ái Ni và Thiên Diệp ôm ghì lấy nhau dưới chiếc đệm cứu sinh.
…
Cuối cùng không thể nào chịu đựng thêm được nữa, tất cả nỗi buồn đau nổ tung trong tai anh.
Oàng!
Toàn thân Thôi Hy Triệt loạng choạng một lúc, lắc lay không vững như vừa trúng đạn.
Ánh đi đến bên gờ mép tầng tháp, nhìn xuống dưới.
Gió thổi tung bay vạt áo lên, mắt anh còn sâu thẳm hơn cả màn đêm… nguy hiểm.
Nhảy từ đây xuống có cảm giác thế nào?
Anh đưa hai tay lên, gió luồn qua khe giữa mười ngón tay lạnh ngắt, cái bóng cao lớn màu đen không còn chút sinh khí nào, lay động như sắp rơi.
Lúc ấy Ái Ni không sợ hãi một chút nào ư?
Hoặc là nỗi lo sợ sẽ mất đi người ấy đã chiến thắng tất cả.
Cô ấy…, cô ấy thích người đó hay sao?
Trai tim cô ấy… đã hướng về phía đó?
Không! Nếu như không có 5 năm trời anh trốn chạy khỏi nơi đây, trái tim cô sẽ không thay đổi.
Một luồng sáng ảm đạm lóe lên trong mắt Thôi Hy Triệt, anh đứng vững lại, lùi về sau mấy bước.
"Ái Ni, anh không muốn từ bỏ… Anh muốn làm lại từ đầu, anh sẽ dùng thời gian hiện tại để bù đắp cho thời gian trong quá khứ, anh sẽ mang đến cho em một sự khởi đầu mới…"
Việc anh và cô càng lúc càng xa bắt đầu từ cái "đêm kỳ tích" ở La Đồ ấy, nếu như anh đem cô quay về vùng đất ấm êm đó, sau đó tránh hết mọi đau buồn để cùng bước đi trên một con đường mới, kết cục có lẽ sẽ khác đi, phải không?
Nhất định là sẽ khác đi, chẳng phải thế hay sao
"1 giờ rồi", tôi nhìn giờ trên đồng hồ, từ giờ đến lúc Thiên Diệp bắt đầu buổi biểu diễn ở trung tâm Thể thao thành phố Mễ Á chỉ còn không tới một tiếng.
Khi Thiên Diệp xuất hiện, đã dặn đi dặn lai tôi rằng nhất định phải đến xem buổi biểu diễn, bởi vì đây sẽ là lần cuối cùng anh dồn hết lòng mình vào những phím dương cầm.
Lần cuối cùng?
Khi tôi còn đang muốn hỏi cho rõ, các cô y tá trong bệnh viện đã ào đến vây xung quanh Thiên Diệp.
Quái quỷ…
Nói dứt lời cô ấyvội vàng ngắt máy luôn.
Ha ha, tôi bật cười lớn, đối với buổi biểu diễn này mà nói, Hạ Nhạc Huyên còn căng thẳng hơn cả tôi lẫn Thiên Diệp nữa.
Vừa mới đi ra khỏi cửa, tiếng chuông điện thoại di động trong túi lại vang lên.
Tôi ngán ngẩm nhấn nút nhận cuộc gọi, gầm gừ: "Hạ Nhạc Huyên, vì điện thoại của cậu mà mình không thể ra khỏi nhà đấy."
"A lô, Ái Ni", máy bên kia vang lên một giọng nam trầm vô cùng quen thuộc.
Trái tim tôi bỗng hơi run lên nhè nhẹ không hiểu vì sao, trong trí não hiện lên hình ảnh người con trai ấy.
Không cần phải đoán, bằng linh hồn tôi cũng có thể nhận ra người con trai ở bên đó là…
"Triệt? Thôi Hy Triệt?", tôi đứng lại trước cửa, không khỏi ngạc nhiên.
Hôm đó tôi vả Thiên Diệp cùng nhảy xuống dưới tháp đồng hồ, anh đã trông thấy tất cả rồi phải không?
Giờ đây anh muốn nói điều gì?
Tôi bỗng dưng hơi mấ