Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.
không được ổn lắm, cô ấy vào phòng Dr.Mu rồi."
Nghe xong Thôi Hy Triệt lập tức đi thẳng vào đó với vẻ không hề do dự. Cô thiếu nữ đứng sau quầy lễ tân ngẩn ngơ nhìn theo cái bóng của anh, xung quanh dường như vẫn còn phảng phất mùi hương thơm dìu dịu tỏa ra trên cơ thể người con trai mới vừa đứng đó.
Quả thực la còn đẹp trai hơn cả minh tinh màn bạc.
Sao mình lại kém may mắn tới mức không kiếm được một người bạn trai như thế nhỉ?
Cô vẫn nhìn với theo cái bóng cao lớn của Thôi Hy Triệt, không cưỡng lại nổi một cảm giác ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị.
Thôi Hy Triệt sải từng bước lớn.
Mộ Ái Ni, em đến tìm bác sĩ tâm lý để làm gì chứ?
Dr. Mu?
Lẽ nào… bố của Ái Ni chính là bác sĩ họ Mộ ở đây?
Thôi Hy Triệt chợt dừng bước, quay lại quầy lễ tân: "Xin hỏi ở đây có thể giúp một người xóa bỏ đi ký ức không?"
Cô lễ tân hơi sững người, đỏ mặt trả lời: "À… ừm, bác sĩ Mộ của trung tâm chúng tôi đang nghiên cứu về vấn đề này, hy vọng không lâu nữa sẽ có thể giúp mỗi người tự do lựa chọn ký ức của mình, xóa bỏ đi những quá khứ đau buồn hoặc tăng thêm nhựng ký ức tươi đẹp…"
Ánh mắt người con trai đó phút chốc trở nên u ám đến mức ghê người, anh không đợi cô nói hết đã quay người chạy vội vào phía trong.
Để lại cô thiếu nữ đứng nguyên tại chỗ với những phỏng đoán đầy bất an: "Xóa đi ký ức, lẽ nào bạn gái anh ấy muốn… quên anh ấy!"
"Bố, bắt đầu thôi!", Thôi Hy Triệt vừa đi đến bên cửa phòng liền nghe thấy tiếng Ái Ni.
Dường như có tiếng sét xẹt qua bên tai, anh cảm thấy như cả thế giới này săp41 sập đổ đến nơi.
Mộ Ái Ni, Mộ Ái Ni….
Cái tên đó quanh đi quẩn lại trong đầu Thôi Hy Triệt, tựa như lưỡi dao cắt nát tim anh. Trong phút chốc anh rơi vào một vùng tăm tối, chỉ còn lại một khuôn mặt dù có bị đày xuống địa ngục cũng không thể nào quên được, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng khô khốc và nói:
"Anh là ai?"
Câu nói ấy cũng giống như con chim phượng hoàng trên đôi khuyên tai, vô tình và lạnh lẽo.
"Anh là ai?"
"Anh là ai?"
…
Thôi Hy Triệt xô mạnh cánh cửa, cảm thấy cơn đau nhói như xoáy vào tim. Trong phòng, Mộ Ái Ni quay ra nhìn anh với vẻ hơi kinh ngạc xen lẫn chút buồn thương.
Không!
Không thể vì biểu cảm đó của cô ấy mà mềm lòng!
Tự nhắc nhở mình như vậy, tất cả sự vui mừng, sự nghi hoặc, mệt mỏi trong lòng Thôi Hy Triệt… đều hóa thành sự phẫn nộ và phun trào ra một cách vô cùng khủng khiếp.
Giọng nói của anh trở nên quá mức lạnh lùng, lạnh như vừa đến từ vùng cực bắc, không thể lạnh hơn…
"Nếu như em dám, anh sẽ giết em…"
Giết chết cô ấy, sau đó bất kể là thiên đường hay địa ngục, anh sẽ đi cùng…
…
"Edward, Edward, anh không làm sao chứ? Edward?", Ngải Đạt vội vàng chạy từ trên tầng xuống, sự lo lắng tràn đầy khuôn mặt
Thôi Hy Triệt mơ hồ nghe thấy có người gọi tên mình, ánh nắng vẫn chói vào mắt khiến trong một khoảnh khắc anh không phân biệt nổi đâu là thế giới thực, còn đâu là cảnh ảo.
Thôi Hy Triệt quay đầu lại, khi tầm nhìn trở nên sáng rõ hơn, anh nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
"Ngải Đạt?"
"Mau lên đây, dưới nước lạnh lắm. Sao anh lại lái xe xuống bể bơi chứ? Trời ạ, đây quả là một chuyện khó hiểu nhất xảy ra với anh kể từ khi em biết anh đến nay."
Thôi Hy Triệt trèo lên bờ, đưa tay cầm lấy chiếc khăn bông khô Ngải Đạt mang tới.
Anh ngước mắt lên nhìn, trong mắt là màu xanh sâu thẳm.
Co quý mà xa cách.
"Bởi tôi vừa nhìn thấy tòa lâu đài ảo ảnh, đẹp vô cùng…"
Phải rồi…
Rất đẹp, nhưng lại lạnh lẽo thấu tận xương, hệt như nước dưới hồ bơi
Đôi cánh gãy của chim thiên đường
Trong thời tiết lạnh giá của ngày đông, những người đi ngoài đường run rẩy lập cập quàng đôi tay xoa xoa vào hai bên vai, giống hệt những con mèo lang thang vì không tìm thấy nơi nào để trú ngụ nên kêu lên những âm thanh đầy ai oán.
Miao…
Nhẹ hợt như có như không.
Nhưng tôi lại rất thích tiết trời lạnh giá, quấn chặt chiếc khăn len màu đen xung quanh cổ, những ngón tay đông cứng có màu tường vi giống hệt những bông hoa đang nở trong bầu không ấy. Nếu lúc này có tuyết rơi, vừa hay có thể đón lấy những bông hoa tuyết trắng nhẹ như bông.
…..
Năm thứ hai Đại học, Hạ Nhạc Huyên bất chấp sự phản đối của bố, nhất quyết ra nước ngoài du ngoạn một mình, có khi cả năm cũng không về lấy một lần. Thế nhưng dù đã qua lâu như vậy rồi, cô ấy và Thiên Diệp vẫn giữ nguyên bộ dạng như có mối thù thiên kiếp, hễ nhìn thấy nhau là cãi cọ.
Tôi vừa về đến cửa, một bóng người đã lao ra ôm chầm lấy, nũng nịu với vẻ đáng thương: "Ái Ni, Thiên Diệp lại bắt nạt mình rồi."
"Tớ có quen cậu không nhỉ?", không quen với kiểu biểu lộ cảm xúc thế này, tôi từ từ đẩy cô ấy ra.
"Mộ Ái Ni!", Hạ Nhạc Huyên trợn trừng mắt, kêu lên với vẻ bất mãn.
"Người châu Phi ở đâu tới thế nhỉ?", tôi mím môi cười.
Hạ Nhạc Huyên trong mắt tôi gầy đi nhiều, dù các nét quen thuộc trên khuôn mặt tròn trịa đáng yêu vẫn thế, nhưng nước da vốn trắng trẻo đã trở thành một màu nâu khỏe khoắ