Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.
oàn mỹ trong bàn tay của thiên thần.
Phù phù phù…
Nỗi đau đã được tôi tìm mọi cách quên đi bỗng nhiên ùa về, lan ra khắp xương cốt toàn thân theo đường dây thần kinh ký ức. Màn hình ký ức quay ngược lại với tốc độ vô cùng mãnh liệt, khiến đầu tôi bắt đầu váng vất.
Trên ti vi, Chân Ni được mấy người vệ sĩ bảo vệ chuẩn bị rời đi, bất ngờ…
"Cô Chân Ni, gần đây có tin đồn Công ty giải trí Thiên Ảnh đang đứng trước nguy cơ phá sản vì những lý do nào đó, xin hỏi tin đồn này có thật hay không? Nguyên nhân được nói đến đó có phải là việc Thiên Ảnh đang đứng trước những nguy cơ lớn về tài chính không?"
Tay phóng viên vừa nói hết câu, thần thái của Chân Ni đã trở nên căng thẳng.
"Xin lỗi, tôi không thể trả lời câu hỏi của bạn được. Ở đây tôi chỉ có thể nói với các fan hâm mộ giọng ca và diễn xuất của tôi rằng tôi mãi mãi yêu quý các bạn."
Chân Niq uay sang ra hiệu với vệ sĩ, bọn họ lập tức gạt các phóng viên ra để tạo ra một khoảng trống làm lối đi. Ngay lập tức màn hình ti vi cũng chuyển sang một đoạn phim quảng cáo.
Tôi uống một ngụm lớn cà phê Blue Mountains, những tâm tư rối loạn trong đầu dần dần bình yên trở lại.
"5 năm trước Chân Ni từng mất tích một thời gian. Sau này gia đình mới biết con bé đi tham gia một cuộc thi âm nhạc lớn và giành được ngôi á quân. Cho đến tận trước khi văn phòng của bố bị nổ và bố qua đời, Chân Ni mới quay về. Sau lần đó, nó gia nhập làng giải trí, cố gắng mấy năm đã trở thành một cổ đông của công ty giải trí Thiên Ảnh. Ở đây vẫn còn một phòng dành cho Chân Ni, nhưng chẳng mấy khi nó về đây ở", tôi giải thích sơ qua với Hạ Nhạc Huyên.
"À…", Hạ Nhạc Huyên đáp lại với vẻ bình thản, dường như không mấy tập trung vào chuyện đó. Cô ấy thận trọng liếc nhìn Thiên Diệp khi đó đang ngồi yên lặng, bản thân cũng không hiểu vì sao lại hơi cáu giận, thế nên đứng phắt dậy làu bàu: "Được rồi, được rồi, tôi đi rửa bát."
Lát sau, trong nhà bếp đã vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Thế giới khi ấy đối với tôi mà nói, chỉ có hai màu đen và trắng. Cảm giác hoàn toàn không có chỗ dựa, khiến cho tôi càng cảm thấy cơ thể mình lạnh giá hơn.
Nhưng, bất kể thế nào, tôi vẫn ương ngạnh hất cằm lên.
"Ái Ni…"
Nghe tiếng Thiên Diệp gọi khẽ, hơi hơi quay đầu lại.
Khi hình ảnh của anh lọt vào tầm mắt tôi, cái thế giới chỉ có hai màu đen trắng ấy bỗng nhiên biến thành một thế giới đầy màu sắc, tất cả sự bất an đều như nước thủy triều cuốn trôi đi nhờ nụ cười ấm áp của anh.
Không để lại dấu vết gì.
"Thiên Diệp, anh đã từng nghe đến cụm từ "thiên sát cô tinh" trong truyện kiếm hiệp võ lâm chưa? Nghe nói là một dạng tướng mệnh của con người, những ai có cung tướng mệnh như thế thì tất cả những người mà anh ta hoặc cô ta yêu thương đều lần lượt chết đi, thế nên để tránh cho bi kịch xảy ra, anh ta hoặc cô ta sẽ không yêu bất cứ ai, dù điều đó có nghĩa là sẽ phải cô đơn đến cuối cuộc đời."
Liệu tôi có phải là người mang tướng mệnh "thiên sát cô tinh" không?
Trong ký ức của tôi có người mẹ với nụ cười tươi đẹp nhất thế gian, có cả người cha luôn nỗ lực hoàn thành mơ ước của riêng mình, hai người tôi yêu thương nhất này đều đã ra đi, đến một nơi cách xa tôi trên thế giới này.
Thiên Diệp ngồi xuống cạnh tôi, quàng tay ôm lấy vai định an ủi tôi.
Xoảng!!!
Tiếng đĩa vỡ giòn tan vang lên phía sau lưng.
Tôi giật mình quay đầu lại, liền thấy Hạ Nhạc Huyên đang nhìn xuống chân mình với vẻ lúng túng không biết phải làm sao.
"Trời ạ, em định đánh vỡ hết tất cả bát đĩa thật đấy à", Thiên Diệp than trời bằng chất giọng như không thể nào tin nổi.
Hạ Nhạc Huyên vội vàng ngồi xuống, thu dọn những mảnh đĩa vỡ. Đột nhiên cô ấy co tay lại, máu túa ra trên đầu ngón tay như đóa hoa nở rộ giữa mùa xuân. Dầu vậy, Hạ Nhạc Huyên cũng không ra ngoài để băng bó vết thương mà vẫn ngồi nguyên đó tiếp tục thu dọn các mảnh vỡ.
"Không cần nhặt nữa đâu, Hạ Nhạc Huyên!", tôi cất giọng lạnh lùng, nói với Thiên Diệp: "Anh mau lấy hộp thuốc ra đây, băng bó vết thương giúp cô ấy đi."
Thiên Diệp vội vàng kéo Hạ Nhạc Huyên đến ngồi bên cạnh.
Hạ Nhạc Huyên ngẩng đầu lên cười cười: "Mới rồi em chỉ định hỏi xem là những chiếc đĩa đó có phải đưa vào máy khử độc không thôi."
Nụ cười của cô ấy trong sáng đáng yêu hệt như một chú cá nhiệt đới ở vùng biển Maldives, nhưng lại khiến người ta không cảm thấy được chút niềm vui nào.
Giống hệt không gian được ẩn giấu trong một bức tranh thủy mặc, đẹp đẽ nhưng cô tịch.
Hóa ra để quên đi một người thật dễ dàng, bạn có thể dần dần quên đi ánh mắt, giọng nói, tên tuổi, tất cả, tất cả của anh ta (cô ta).
Nhưng để quên đi một mối tình thật quá khó khăn.
Cho dù là Hạ Nhạc Huyên đã đi khắp nơi trên thế giới, nhưng nước mắt của cô ấy, nụ cười của cô ấy vẫn luôn lưu luyến ở nơi đây.
Hoa nở hoa tàn, cho đến khi đất trời cùng kiệt, cô ấy vẫn sẽ đi theo mách bảo của con tim để quay về đây.
Trên đống mảnh vỡ của chiếc đĩa vẫn còn sót lại một giọt nước, nhưng thành phần muối của giọt nước ấy có vẻ nhiều hơn những giọt nước khác, khi nếm