Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2567 lượt.

n.
"Ha ha ha ha, Hạ Nhạc Huyên người châu Phi? Khục khục khục… đúng là giống thật", Thiên Diệp đứng một bên vừa ho vừa cười.
"Tâm trạng hai người đều đang vui vẻ nên bắt nạt tôi chứ gì! Thật khiến người ta bị tổn thương, lâu như thế rồi mới gặp nhau, hai người quên tôi thật là mất hết lương tâm." Hạ Nhạc Huyên hùng hổ ngồi phịch xuống ghế salon.
"Quên cậu và mất hết lương tâm thì có liên quan gì đến nhau. Tuy nhiên…. Hạ Nhạc Huyên, đón chào cậu trở về". Khi Hạ Nhạc Huyên còn đang ngây ngất hưởng thụ niềm xúc động do câu nói của tôi mang lại, tôi nghi hoặc nhìn sang Thiên Diệp: "Anh bị cảm rồi phải không?"
"Ưm… vì hôm qua anh và em đắc tội với tên Hạ Nhạc Huyên đó, nên hôm nay sau khi ra khỏi sân bay, cô ấy đặc biệt đãi ngộ, bắt anh đưa đi khắp mười mấy cái siêu thị lớn nhỏ chơi. Sau đó lại còn lấy lý do bị bố bắt đi xem mặt, kiên quyết không chịu về nhà, chuyển hết hành lý đến đây rồi", Thiên Diệp nói với vẻ ấm ức.
"Liệu có nặng lắm không? Nhà em có thuốc cảm cúm đấy."
"Không cần đâu, đợi chút nữa ăn một bát canh nóng là khỏi thôi. À, hôm nay anh đã chuẩn bị một bữa trưa cực ký thịnh soạn, ha ha!"
Thiên Diệp nở nụ cười ấm áp với tôi, còn Hạ Nhạc Huyên cho đến lúc đó vẫn ngồi im chợt bĩu bĩu môi, nói: "Ngứa mắt."
Cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ thiếu tự nhiên, thấy tấm biển quảng cáo dựng trên cao. Từ đây nhìn ra đó, mấy chữ "Chìm trong giấc ngủ trăm năm, đợi chàng cả trăm năm" càng trở nên rõ rệt. Ánh mắt Hạ Nhạc Huyên hơi sẫm lại, sau đó bất chợt nhớ ra điều gì đó, thốt lên kinh ngạc:
"Mộ Chân Ni!"
"…", tôi và Thiên Diệp nhìn cô ấy không biết nói gì, sao tự nhiên lại gọi toáng tên Chân Ni lên một cách ngạc nhiên như thế chứ?
"Tấm biển… Nữ minh tinh trên tấm biển quảng cáo đó là Chân Ni đúng không?"
Nghe Hạ Nhạc Huyên hỏi tôi lại nhìn ra ngoài tấm biển quảng cáo, bức họa đó đẹp như trong truyện cổ tích, còn câu quảng cáo thì nghe hay nhưng đầy vẻ u buồn.
Ai sẽ là người chờ đợi ai suốt một cuộc đời đây?
Tôi lặng lẽ nghiêng đầu, nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Thiên Diệp, lòng chợt ấm lại.
Rốt cuộc vẫn còn Thiên Diệp…
Vẫn còn Thiên Diệp…
"Em thừa lời quá, mau ra chuẩn bị ăn cơm đi, có gì muốn hỏi thì ăn xong hãy hỏi", Thiên Diệp đi vào phòng ăn, trên bàn đã bày đầy những món đồ nhắm tỏa ra mùi thơm ngon.
"Chờ một chút, còn quà tặng cho hai người nữa", Hạ Nhạc Huyên lấy từ trong chiếc va li to đùng ra hai chiếc túi giấy nhỏ xinh, vứt cho chúng tôi.
"Vỏ ốc…", khóe miệng Thiên Diệp hơi nhếch lên.
"Em đã tìm rất lâu tại các cửa hàng ở Maldives mới được đôi ốc này đấy. Người ở đó nói, vỏ ốc màu tím rất hiếm thấy." Nói xong, Hạ Nhạc Huyên hít sâu một hơi, "Oa, làm cho em lại nhớ đến hương vị của biển Maldives, làn gió biển mát mẻ, rặng san hô tuyệt đẹp, bãi cát trắng mềm mịn, những con cá nhiệt đới đáng yêu…. Lại còn hễ mở cửa sổ là đã có thể nhảy ngay vào làn nước biển xanh trong vắt…"
"Thôi đừng có mà đắm say ngây ngất một mình nữa đi, lần này về chắc sẽ không đi nữa chứ?"
"Cũng chưa biết được. Ước mơ của Thiên Diệp là đàn piano, ước mơ của cậu là mở một cửa hiệu điểm tâm, ai bảo ước mơ duy nhất của mình là được sống ở khắp nơi trên thế giới chứ! Thế giới quả là rộng lớn, e rằng phải mất cả cuộc đời mới thực hiện được điều đó", Hạ Nhạc Huyên nở nụ cười đầy thỏa mãn, "Mình muốn vừa làm việc vừa được sống với ước mơ của mình, mỗi ngày đều qua đi trong vui vẻ, quan trọng hơn là mình không bị bố mình bắt tập Taekwondo nữa, ha ha!"
Tôi cười bình thản: "Có thể sống cuộc sống mà mình mơ ước lúc nào cũng là niềm hạnh phúc chân thực nhất."
"Hiện giờ có thể cùng hai người chia sẻ những món ăn thơm ngon hấp dẫn này, đối với anh chính là niềm hạnh phúc giản dị nhất rồi, ha ha", Thiên Diệp nói nhẹ nhàng
"Này, hai người kẻ tung người hứng ghê quá, mình chưa ăn đã thấy no rồi", Hạ Nhạc Huyên xát xát cánh tay vào bụng, làm bộ dạng như buồn nôn. Cô ấy đi đến trước mặt Thiên Diệp, nhìn trước nhìn sau, nhìn trái nhìn phải một lượt.
"Cô không phải đang chọn thịt ở chợ đâu, tiểu thư ạ. Ánh mắt nhìn đừng có hung dữ thế có được không?", Thiên Diệp hoảng sợ lùi về phía sau.
"Yên tâm đi, cơ thể anh rất ổn, chẳng thừa tí thịt nào để có thể cắt ra nấu ăn cả", Hạ Nhạc Huyên nhìn hồi lâu rồi mới xoa cằm nói nghiêm túc: "Xem dáng vẻ của anh thì vẫn được đứng trong top đẹp trai."
"Ha ha, bây giờ anh nên buồn hay vui vì lời khen ngợi của em đây?"
"Thời gian sống ở đây em sẽ cộng tác với kênh du lịch để quay mấy bộ phim về lữ hành, hiện đang thiếu một nhân vật nam, xem ngoại hình của anh thì miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận được, thôi thì để anh đến làm giúp em một tay vậy", Hạ Nhạc Huyên vỗ vỗ vai Thiên Diệp với dáng vẻ vừa trao cho anh trọng trách.
"Rõ ràng là em nhờ anh giúp, sao bỗng nhiên lại trở thành em gia ơn cho anh thế. Đối với "ơn tình" này, anh phải từ từ tiêu hóa, nếu không tiêu hóa được thì em đành tìm người khác vậy nhé."
"Ái Ni, cậu cũng rất hy vọng được nhìn thấy Thiên Diệp xuất hiện trước ống kính đúng không? Cậu xem Chân Ni rất ăn ảnh