Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.
vào có vị mặn.
Bởi vì…
Đó là nước mắt của một người đang rất đau lòng…
(*) Loại phim truyền hình dưới 30 tập dành cho tuổi Teen, chủ yếu để gỉai trí
Buổi chiều, Hạ Nhạc Huyên quyết định đến võ đường Không Liên thăm bố cô ấy, nhưng để trốn tránh việc bị bố ép đi xem mặt, cô ấy vẫn để hành lý ở chỗ tôi, để hễ có vần đề gì là chuồn thật nhanh. Tôi cũng định đến thư viện lớn nhất ở Mễ Á để tìm mấy quyển sách hướng dẫn làm các món điểm tâm.
Ba người cùng sóng bước đi trên đường, ánh mặt trời lướt qua giữa chúng tôi mang theo một hương vị ấm áp hết sức khiêm nhường.
Thiên Diệp hơi nhếch nhếch miệng lên, đôi môi hệt như cánh hoa đó được vẽ một viền ánh áng đầy mê hoặc, lộ rõ vẻ tinh tế và hào hoa. Khuôn mặt với vẻ dịu dàng không thể nhìn rõ được ấy giống hệt một bức tranh đẹp đẽ, thanh bình.
Hạ Nhạc Huyên kể mấy câu chuyện thú vị khi cô ấy ở Maldives, đôi mắt hấp háy như ánh sao.
Thiên Diệp thỉnh thoảng lại nghiêng đầu cười với tôi có vẻ như đã hòa nhập vào thế giới mà Hạ Nhạc Huyên đang miêu tả.
**
Thiên Diệp đi theo Ái Ni suốt dọc đường, nụ cười chìm dần nơi khóe miệng. Khi Ái Ni không nhìn thấy, đôi môi anh luôn phảng phất một màu sắc ảm đạm hết sức nặng nề.
Anh nhìn thấy cô giống hệt một con thú nhỏ không có nơi chốn để về, nháo nhác khắp nơi cố tìm một góc nào đó để có thể một mình nằm liếm láp vết thương.
Ánh nắng mặt trời khi ấy là một màu trắng nhợt khiến người ta ngạt thở, phủ một lớp mỏng manh lên toàn cơ thể Ái Ni, làm cho cô giống hệt một thiên thần gãy cánh, vì mất đi khả năng bay lượn nên lạc lối trên đường về nhà.
Cuối cùng, cô ấy cũng đến được thư viện cần đến, đứng bên ngoài cửa lấy thẻ ra quẹt, sau đó đi vào bên trong.
Thiên Diệp vốn muốn đi theo Ái Ni vào trong đó, song người quản lý chặn lại vì anh chưa làm thẻ nhận dạng thành viên ra vào tự do ở đây.
Thiên Diệp quay người, nhìn thấy Hạ Nhạc Huyên vẫn còn chờ ở phía sau mình.
"Em đi về một mình đi, anh ở đây đợi Ái Ni", Thiên Diệp liếc nhìn Hạ Nhạc Huyên như thể cô là một người xa lạ, giữa cặp lông mày tinh tế ấy là một luồng khí lạnh lẽo và xa vắng.
Hạ Nhạc Huyên cắn chặt môi, bỗng chốc hai chân như mất hết sức lực. Cô lùi về sau một bước.
Mấy năm nay, cô đã đi qua nhiều thành phố khác nhau, không có người thân nào bên cạnh, tất cả chỉ là những người bạn xa lạ mới quen. Bởi vì nghe không hiểu ngôn ngữ địa phương, thế nên có thể tự nói với mình cái tên người mình thích…
Cái cảm giác đó… xa rời tất cả mọi người, giống như mất tích vậy.
Giờ đây cô không thể không nghĩ rằng, có lẽ mất tích như vậy cũng tốt, ít ra thì cũng sẽ không phải chịu đựng sự tổn thương và đau đớn khi thấy biểu cảm lạnh lùng đó của anh.
Hạ Nhạc Huyên giận dữ ấn ấn vào vết thương mới vừa bị mảnh đĩa vỡ đập vào, bên ngoài vết thương đã được băng lại cẩn thận bằng băng keo cá nhân.
Chẳng bao lâu sau vết thương sẽ hoàn toàn biến mất, chỗ da đó cũng sẽ phẳng lì như chưa từng xuất hiện bất cứ vết tích nào.
Thế còn vết thương trong trái tim thì sao?
Cùng với dòng thời gian trôi đi, không những không thể nào chữa lành, mà trái lại còn trở thành nội thương, suốt ngày đêm bị nó giày vò.
Cô cảm thấy đúng là Thượng đế đang trêu cợt mình, khi nhỏ cô không biết phải làm thế nào để biểu đạt tình cảm của mình, thế là cố tìm mọi cách để bắt nạt Thiên Diệp, còn bây giờ, dù chỉ là một ánh mắt lạnh lùng của anh cũng có thể khiến cô ta đau đớn đến mức muốn chết ngay đi được!
Ông trời ơi, như thế thật quá bất công.
Hạ Nhạc Huyên cố gắng ép mình bình tĩnh trở lại, cả thế giới trước mắt cô đã trở nên hư ảo, từ đầu tới cuối trong mắt cô cũng chỉ có duy nhất một người, tai cô chỉ có thể nghe thấy giọng nói của duy nhất một người.
Vì người ấy cô có thể vứt bỏ hết lòng tự tôn của bản thân, cố gắng thêm một lần cuối cùng.
"Anh đợi ở đây một mình ư? Em đợi cùng anh nhé?"
Giọng nói của cô còn nhợt nhạt và yếu ớt hơn cả ánh mặt trời, nhưng lại phát ra một luồng nhiệt có thể thiêu đốt tất cả.
"Không cần đâu, anh sẽ đợi một mình", Thiên Diệp còn không nhìn cô lấy một cái.
Liêu có phải đối với người mà mình không để ý đến, bất luận là anh ấy (hay cô ấy) mất bao nhiêu năm để đợi chờ, vẫn chỉ là vô vọng.
Thiên Diệp không quan tâm đến việc Hạ Nhạc Huyên có còn ở phía sau mình hay không, anh không muốn để cô hy vọng một chút nào, bởi vì trái tim anh đã trao gửi hoàn toàn cho Ái Ni, không có chỗ cho bất kỳ người nào khác.
Bên cạnh thư viện là một sân bóng rổ, mấy cậu học sinh mặc đồng phục đang chơi bóng bên trong đó. Đang chơi thì một trong số họ ném bóng chệch mục tiêu, quả bóng bật vào thành rổ, bắn ra ngoài đến trước mặt Thiên Diệp.
Thời gian bỗng chốc như ngừng lại, cả thế giới trở nên lung linh sắc màu và tươi đẹp dưới nụ cười của Thiên Diệp.
Những ngón tay thon dài mang đầy linh khí của anh xoay chuyển quanh quả bóng, vài bước chạy đã qua hết những cậu học sinh đó, rồi vọt thẳng lên không.
Tất cả dường như đang trôi chậm lại.
N